“Chiêu nhi còn trẻ, hơn nữa hai đứa chúng nó vừa mới thành thân. Hoàng hậu nhắc chuyện nạp thϊếp vào lúc này làm gì.” Hoàng đế Vĩnh Tuyên nhíu mày nói.
“Trẫm thấy, Chiêu nhi không cần vội nạp thϊếp, trước tiên hãy để Lệ Vương phi giúp nó đè nén mệnh cách đã. Bằng không, muốn nạp thϊếp, e là các cô nương người ta cũng chẳng bước vào nổi cửa vương phủ.”
Tưởng Hoàng hậu bị Hoàng đế quở trách nhưng không hề kinh hoảng, chỉ khựng lại một chút, rồi mỉm cười dịu dàng:
“Hoàng thượng nói phải, là thần thϊếp suy nghĩ không chu toàn.”
Dung Chiêu thấy vậy thì bật cười chế nhạo:
“Hoàng hậu nương nương chỉ cần bận tâm chuyện phòng the của phụ hoàng là được, không cần quản đến chuyện của ta, đúng không?”
Tưởng Hoàng hậu thoáng khựng lại, sau đó nhìn Dung Chiêu với vẻ bất lực, như người lớn hiền từ nhìn đứa trẻ ngỗ nghịch trong nhà.
Hoàng đế Vĩnh Tuyên bị câu trả lời của Dung Chiêu làm cho tức giận, đập mạnh lên ghế, lớn tiếng quát:
“Câm miệng! Ngươi nói năng kiểu gì vậy?!”
“Hoàng hậu là mẫu thân của ngươi, chuyện quản việc cưới hỏi, nạp thϊếp của ngươi là đương nhiên. Hơn nữa, bà ấy cũng chỉ vì muốn tốt cho ngươi, mong ngươi sớm ngày nối dõi tông đường. Thái độ của ngươi là thế nào hả?!”
Dung Chiêu nghe xong, chỉ cười nhạt, đôi mắt đen sâu không thấy đáy nhìn Hoàng đế Vĩnh Tuyên, cất giọng mỉa mai:
“Phụ hoàng không nghĩ rằng, việc ta đồng ý chỉ hôn, nghĩa là từ giờ bất kỳ ai cũng có thể chỉ trỏ việc của ta chứ?”
“...”
Hoàng đế Vĩnh Tuyên mặt lúc xanh lúc trắng, không nói nên lời.
Dung Chiêu tính tình kỳ quái, lại khắc thê khắc mẫu, gia đình ngoại tổ từng phạm tội thông đồng với địch, nên Hoàng đế Vĩnh Tuyên chưa bao giờ thích người con trai này, thậm chí hận không thể không nhìn thấy để tâm thanh thản.
Năm đó, nghe theo lời đề nghị đưa Dung Chiêu mới mười hai tuổi ra chiến trường, Hoàng đế Vĩnh Tuyên vốn nghĩ chỉ là tiễn Dung Chiêu đi chết. Ai ngờ việc này lại giúp Dung Chiêu hiện tại nắm giữ binh quyền Tây Bắc, quân công hiển hách, thanh thế lẫy lừng, cực kỳ được lòng quân đội ở Tây Bắc.
Mấy năm qua, Bắc Địch thường xuyên xâm phạm biên cương, Hoàng đế Vĩnh Tuyên vốn không giỏi chiến sự, triều đình cũng không có mấy vị đại tướng tài giỏi để dùng. Ngược lại, Dung Chiêu võ nghệ cao cường, dùng binh như thần, nhiều lần xoay chuyển cục diện trong lúc quân Bắc Địch áp sát, trở thành trụ cột vững chắc bảo vệ Tây Bắc Đại Khải.
Hoàng đế Vĩnh Tuyên không thể đắc tội với hàng chục vạn binh sĩ Tây Bắc, càng không thể đắc tội với Dung Chiêu – người được họ hết lòng ủng hộ. Vì vậy, dù Dung Chiêu thường tỏ thái độ bất kính, Hoàng đế Vĩnh Tuyên tạm thời chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nhưng đường đường là một vị hoàng đế, làm sao có thể chịu được việc người khác trắng trợn chỉ ra chuyện này, huống chi kẻ dương oai trước mặt ông lại chính là con trai mình.
Sắc mặt Hoàng đế Vĩnh Tuyên đỏ bừng, thở hổn hển mấy hơi, đột nhiên vung tay làm đổ tách trà trên bàn, tức giận mắng Dung Chiêu:
“Cút ra ngoài cho trẫm!”
“Vâng.”
Dung Chiêu mặt không đổi sắc, vô cùng dứt khoát, không hành lễ mà xoay người bước đi.
Đi được nửa đường, hắn bất ngờ quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Chúc Tử Linh, nhíu mày khó chịu nói:
“Đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau đi theo?”
“……” Chúc Tử Linh lặng lẽ thu lại ánh mắt đang xem náo nhiệt, cũng không hành lễ mà nhanh chóng bước theo Dung Chiêu ra ngoài.
Nghĩ đến việc Vĩnh Tuyên Đế tức giận đến mức đó, tuy rằng Chúc Tử Linh không có mấy thiện cảm với ông ta, nhưng cậu vẫn cảm thấy hơi đồng cảm.
Hoàng đế làm vậy để làm gì chứ? Chúc Tử Linh âm thầm thở dài trong lòng.
Dù sao thì Dung Chiêu vốn đã không chấp nhận, cãi nhau với hắn vì chuyện nạp thϊếp hay con cái chỉ càng thêm phiền phức thôi.
Dung Chiêu vẫn giữ vẻ mặt khó chịu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt Chúc Tử Linh hơi đảo qua, như thể nghĩ đến điều gì đó thú vị, nét tinh nghịch và lanh lợi trên gương mặt tuấn tú của thiếu niên khiến hắn không nhịn được mà nheo mắt, đột nhiên hỏi bằng giọng lạnh lẽo: