Chương 22

Dung Chiêu chợt nhớ tới chuyện tối qua, ánh mắt càng tối lại, trong lòng mơ hồ nảy sinh một suy đoán khác thường về thái độ đặc biệt của Chúc Tử Linh.

Chúc Tử Linh không biết suy nghĩ của Dung Chiêu đã đi xa tới đâu, cũng không định tìm hiểu. Sau khi được buông ra, cậu lập tức quay đầu lại, đau lòng nhận ra bát hoành thánh gà của mình đổ hết, mấy món bánh bao và điểm tâm khác cũng rơi lăn lóc đầy đất, thật là thê thảm.

Chúc Tử Linh xót xa đến mức nhíu mày, không nhịn được lẩm bẩm: “Bao nhiêu đồ ngon thế này, đều lãng phí hết…”

Dung Chiêu nghe thấy câu đó, chân mày khẽ động, còn Vương Hướng Hòa thì cười nói: “Vương phi không cần lo lắng, những món này bẩn rồi sẽ được rửa sạch lại cho hạ nhân ăn, không phải bỏ đi đâu.”

Chúc Tử Linh: “...” Nhưng ta vẫn chưa ăn no mà.

Thực ra Chúc Tử Linh đã no rồi, chỉ là cậu luôn phải ăn đến khi không thể nuốt thêm được nữa mới chịu.

Biểu cảm trên mặt Chúc Tử Linh rõ ràng đến mức Vương Hướng Hòa thấy vậy liền ngập ngừng, thử dò hỏi: “Nếu vương phi còn muốn ăn, để ta bảo nhà bếp làm món mới mang lên nhé?”

Chúc Tử Linh nghe vậy mắt sáng lên, định gật đầu ngay. Nhưng Dung Chiêu, người đang nhìn cậu từ nãy, lại đứng dậy, khẽ nhíu mày, giọng hơi thiếu kiên nhẫn: “Ăn gì nữa? Không còn sớm, mau chuẩn bị xe vào cung.”

Chúc Tử Linh lập tức trợn mắt bất mãn, nhưng nhìn thấy Dung Chiêu đã quay lưng bỏ đi, cân nhắc đến việc duy trì "vé cơm" lâu dài, cậu đành thở dài thất vọng, từ bỏ ý định ăn thêm rồi lẽo đẽo theo sau.

Dung Chiêu chú ý đến hành động của cậu, lòng càng khẳng định thêm suy đoán vừa rồi.

***

Chúc Tử Linh vẫn còn tiếc nuối vì bàn ăn ngon lành ban nãy chưa được ăn hết, không ngờ vừa bước lên xe ngựa lại thấy trên bàn nhỏ bên trong vẫn bày sẵn đủ món ngon.

Trên bàn nhỏ trong xe ngựa bày sẵn một đĩa bánh đậu đỏ kim ti tuyến, mỗi đĩa gồm sáu cái, hoa văn thêu kim tuyến trên bánh tinh xảo như thật. Một bếp lò nhỏ giữ ấm chén canh trứng tôm rắc hành lá xanh mướt, hơi lắc lư theo nhịp xe ngựa, càng làm nó trông thêm hấp dẫn.

Bên cạnh là một bát thập cẩm viên nhiều màu sắc, kèm theo một đĩa đậu phộng và hạt dưa đã bóc vỏ. Ngoài ra, còn có một bình trà Đại Hồng Bào nóng hổi, hương thơm theo hơi nóng phả lên mũi.

Chúc Tử Linh lập tức vui vẻ hẳn lên.

“Vương gia, mấy thứ này ta có thể ăn không?” Giọng cậu lại lộ ra sự phấn khởi.

Dung Chiêu tựa vào cửa sổ, liếc nhìn cậu một cái rồi quay đầu đi, ánh mắt hướng ra ngoài cửa sổ, lạnh nhạt đáp: “Tùy ngươi.”

Xe ngựa không vội không chậm tiếp tục lăn bánh, Chúc Tử Linh vui vẻ ăn một chiếc bánh đậu đỏ kim ti tuyến, rồi nhai thêm hai viên thập cẩm, uống một thìa canh trứng tôm, thoải mái đến mức thở dài một hơi.

Nhưng nhìn Dung Chiêu vẫn không động đũa, Chúc Tử Linh lại có chút ngại ngùng. Theo lý mà nói, những món này đáng lẽ chuẩn bị cho Dung Chiêu, vậy mà bây giờ lại sắp bị cậu ăn sạch.

Tuy ngại ngùng, nhưng cậu vẫn ăn tiếp.

Không chỉ ăn, Chúc Tử Linh còn tiện thể đưa ra yêu cầu.

“Vương gia, có thể để tiểu tư Chu Sinh đi theo ta hầu hạ được không? Ta không quen dùng người khác.” Chúc Tử Linh nuốt miếng tôm tươi trong miệng, thuận miệng hỏi.

Dung Chiêu ngước mắt nhìn cậu, thấy ánh mắt cậu rất thản nhiên, thậm chí còn có chút mong chờ, cũng lười hỏi thêm kiểu như “Ngươi không sợ ta đã gϊếŧ người đó rồi sao,” liền nhàn nhạt đáp: “Biết rồi.”

Lúc này Chúc Tử Linh mới nhận ra tâm trạng của hắn hình như không tốt, ngay cả khi “đe dọa” cậu lúc nãy cũng không đến mức như vậy.

Chúc Tử Linh hơi nghi ngờ, rồi nhanh chóng nhận ra điều gì đó.

Theo ký ức của cậu, mối quan hệ giữa Dung Chiêu với hoàng đế và hoàng hậu rất tệ. Sau khi hắn lên ngôi còn có lời đồn rằng hắn gϊếŧ cha để đoạt vị. Hoàng hậu thì tự vẫn không lâu sau khi Dung Chiêu thành công cướp ngôi, rõ ràng là giữa họ có mối hận thù sâu sắc.