Nhưng mà gặp mấy tình huống đối phương phát điên như thế này, thì... ờ, đừng nổi giận với hắn nữa được không?
“...”
Sau khi suy đi tính lại, Chúc Tử Linh vô thức bình tĩnh hơn nhiều.
Có lẽ là sau vài lần bị Dung Chiêu bất ngờ tấn công như vậy, Chúc Tử Linh cũng gần như quen rồi.
Biết đối phương cùng lắm chỉ dọa cậu, bản năng đề phòng khi tiếp xúc gần với Dung Chiêu cũng giảm đi không ít.
Cảm thấy tư thế này cứng nhắc quá, cậu dứt khoát thả lỏng cơ thể, để mình như một con cá muối nằm xụi lơ trong lòng đối phương.
“...”
Dung Chiêu nắm cằm Chúc Tử Linh, quan sát đủ loại biểu cảm của cậu.
Trong đôi mắt trong veo ấy, hắn thấy kinh ngạc, thấy giận dữ, thấy phiền chán, thấy do dự, thậm chí còn thấy tán thưởng.
Chỉ duy nhất không thấy sợ hãi.
Thậm chí còn cảm nhận được thân hình thiếu niên mảnh khảnh đó thuận thế dựa vào lòng mình...
Dung Chiêu không khỏi nhướn mày, nhìn chằm chằm Chúc Tử Linh, tay siết chặt hơn một chút.
Chúc Tử Linh đau, giật mình tỉnh lại, chỉ thấy ánh mắt của Dung Chiêu lạnh lẽo như băng, sát khí giữa chân mày dày đặc, khuôn mặt tuấn tú lại tỏa ra khí thế đáng sợ như ác quỷ.
"Ác quỷ" nhìn chằm chằm vào cậu, chậm rãi mở miệng, giọng nói nhẹ nhàng:
“Ngươi thực sự không sợ ta?”
Dung Chiêu vẻ mặt lạnh lùng, trong mắt tràn đầy sát khí và sự nghi hoặc không thể kiềm chế, giọng nói dịu dàng như tiếng thì thầm, nhưng lại khiến người ta cảm giác đầy nguy hiểm.
“Vừa rồi bộ dạng chết thảm của kẻ đó, ngươi không nhìn rõ sao?”
Chúc Tử Linh bị hắn bóp cằm, giam trong lòng, vốn có chút khó chịu nhíu mày, nhưng nghe câu hỏi của Dung Chiêu, cậu ngẩn ra.
Hắn chỉ muốn hỏi điều này?
Chúc Tử Linh nhìn vào đôi mắt đen như hắc diệu thạch của Dung Chiêu, thầm nghĩ hắn đúng là chuyện bé xé ra to. Đã gọi là bạo quân gϊếŧ người không chớp mắt, chẳng lẽ mấy cảnh chết thảm hơn cũng không đáng bận tâm sao?
Cậu thản nhiên trả lời: “Ta nhìn rõ rồi.”
So với những cảnh trong mạt thế, nơi người sống bị zombie ăn tươi nuốt sống, ruột gan phơi bày, tay chân thiếu hụt, mặt mũi biến dạng, thì cái chết vừa rồi thực sự là quá thể diện.
Đáng gì mà phải làm quá lên?
Hơn nữa, tên gia nhân kia suốt dọc đường cứ lảm nhảm không ngừng, rõ ràng không có ý tốt, vừa nhìn đã biết không phải hạ nhân bình thường, đa phần là do người khác cài vào với mục đích gì đó. Việc Dung Chiêu ra tay gϊếŧ người chẳng phải rất bình thường sao? Gϊếŧ thì gϊếŧ thôi.
Cậu chỉ là người dẫn đường, chẳng quen thân gì với tên đó, hắn còn coi thường cậu nữa. Cậu việc gì phải vì một người như vậy mà lo lắng sợ hãi?
Chúc Tử Linh cảm thấy Dung Chiêu thật sự chuyện bé xé ra to.
Dung Chiêu nghe vậy, mắt hơi nheo lại: “Vậy ngươi không sợ sao?”
Nam nhân nhẹ nhàng vuốt xuống cằm cậu, ngón cái đặt lên cổ họng Chúc Tử Linh, nơi chỉ cần một động tác nhẹ là có thể lấy mạng, ngón tay hắn nhẹ nhàng mơn trớn, ánh mắt u tối khó đoán: “Vết máu đó vốn dĩ suýt nữa đã mở ra ở đây rồi.”
“Chỉ một chút nữa thôi, vừa rồi kẻ chết sẽ không phải là hắn, mà là ngươi.”
“Bản vương muốn gϊếŧ ngươi, ngươi cũng không sợ?”
Dung Chiêu ánh mắt đầy sát khí, giọng nói nhẹ nhàng như chứa đựng cạm bẫy, nhìn chằm chằm Chúc Tử Linh.
Chúc Tử Linh bị bóp cổ họng, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi. Cậu nhìn Dung Chiêu trước mặt, người dường như sẽ bóp chết cậu ngay giây tiếp theo, rồi chớp mắt.
Dù danh tiếng của Dung Chiêu khiến ai ai cũng phải khϊếp sợ, Chúc Tử Linh lại thật sự không sợ được.
Khác với người khác, Chúc Tử Linh không nghĩ rằng Dung Chiêu thực sự là kẻ đại ác chuyên gϊếŧ người vô cớ.
Trong ký ức của cậu, dù Dung Chiêu lên ngôi xưng đế, thiên hạ vẫn gọi hắn là bạo quân bất nhân. Nhưng đối với Chúc Tử Linh, việc Lệ Vương lên ngôi lại khiến nhà mẹ đẻ của kế mẫu cậu – Hầu phủ Hiếu Văn, vốn ủng hộ Nhị hoàng tử Vinh Vương – suy tàn.