Chương 33: Nàng mệt rồi

Tại phủ Shogun, mọi việc vẫn như thường nhật mà diễn ra. Trong thư phòng vẫn luôn hiện hữu một bóng dáng quen thuộc. Cũng đã lâu rồi kể từ lúc Shogun được tạo ra, ngày nào thân xác này cũng vẫn luôn ngồi đây, nó đã không còn là một thân thể với hơi ấm dịu nhẹ, hơi thở thanh mát, thân xác ấy đã bị biến thành một cỗ máy vô tri vô giác. Nó luôn hoạt động bất kể thời gian, chỉ với một mục đích duy nhất là làm cho Inazuma mãi trường tồn.

Vẫn là khung cảnh quen thuộc ấy, cách bố trí sắp xếp trong thư phòng đã rất lâu rồi không thay đổi, thân ảnh ấy cũng chẳng đổi thay, chỉ là hiện tại, trong khung cảnh bất biến ấy lại có một thứ đang lặng lẽ biến chuyển.

Từ ngày bản thân Ei có những dao động trong cảm xúc, nàng bắt đầu để tâm tới nó nhiều hơn. Sợi dây xúc cảm đã mạnh mẽ bị phá vỡ năm trăm trước bỗng dưng muốn được tái hợp.

Ei nàng vốn là một cô gái nhỏ vui tươi, kể cả bây giờ cũng không khó để ta nhận ra được sự hồn nhiên trong suy nghĩ cũng như cách hành xử của nàng, kể từ lúc gặp nguời kia, có một cái gì đó đã lặng lẽ mà làm cảm xúc nàng dần trở lại, nàng trở về với con người thật của mình.

Chính bản thân nàng còn không biết, rốt cuộc nàng cảm thấy hứng thú vì điều gì?

Vì thanh đao của người kia giống như Mộng Tưởng Nhất Tâm?

-Có lẽ thế? Nhưng cũng không hẳn.

Người đó cho nàng cảm giác giống với chị nàng?

-Không sai, nhưng cũng không hẳn là đúng.

Vậy rốt cuộc là vì cái gì? Ei cũng không biết, chỉ là như định mệnh, nàng cảm giác được nguời đó là một người mà nàng không thể thiếu. Không hiểu vì sao bản thân sẽ nghĩ như vậy nhưng Ei không phủ nhận ý định này.

Người này không nên là kẻ thay thế của bất kì ai, cho dù đó có là chị của nàng.

Những suy nghĩ ngổn ngang cứ lần lượt lướt qua trong tâm trí Ei. Nó không làm nàng khó chịu, chỉ là nó khiến cho đầu óc nàng cứ mơ màng.

Hiếm khi trong đôi mắt đẹp đẽ ấy ánh lên tử sắc đầy quyến rũ tựa vì sao như đêm nay. Lúc này Ei đã lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, nàng ngồi thẫn thờ trong thư phòng suy nghĩ. Thi thoảng nàng nghiêng đầu, liếc qua ô cửa sổ rồi nhìn về phía trời đêm đầy sao, chỉ liếc qua thoáng chốc,sau đó nàng chậm rãi thu hồi tầm mắt về tấu chương trên bàn.

Tâm trạng nàng ảnh hưởng đến Shogun rất nhiều, nhịp độ làm việc cũng bị trễ nải vì tâm tư của nàng gần đây. Dùng tay gạt dồn tấu chương về một bên bàn, nàng khoanh tay gục đầu xuống bàn, nhẹ thở dài.

Nội dung tấu chương thời gian gần đây hầu như chỉ báo cáo về một tình trạng chung, Inazuma ngày càng xuất hiện nhiều rủi ro bất ổn. Bạo loạn, ma vật, thất mùa, nội chiến... vân vân và vân vân những vấn đề liên tục cần được giải quyết, mà vấn đề được đặt lên hàng đầu trong các bản tấu chương ấy lại là lệnh tịch thu và truy lùng vision của nàng.

Không hẳn là của nàng, nói đúng hơn là quyết định của Shogun dựa trên ý chí của nàng. Hầu hết người dân vẫn không đồng tình với lệnh này, cho rằng thật quá tàn nhẫn.

Hít thở nhẹ vài hơi, Ei dựa hẳn thân mình vào chiếc bàn, nàng thật sự mệt mỏi, những rắc rối ấy cứ như một nút thắt rối mù, chẳng biết nên được tháo ra từ đâu.

Chỉ vì những chiếc Vision, một người bình thường sẽ bị gán cho cái mác anh hùng dù họ muốn hay không. Cũng chỉ vì Vision, con người sẽ dần có tham vọng, và cũng chỉ vì Vision, con người đó sẽ phải mang trên mình một trách nhiệm lớn lao hơn, một nghĩa vụ mà đáng ra họ không cần phải gánh vác.

Nàng muốn tốt cho họ thôi, nhưng tâm trí nàng 500 năm trước rơi vào cực đoan, trải qua thời gian dài đằng đẳng mới một lần nữa trở nên ổn định, Shogun đã bị ảnh hưởng bởi ý chí của nàng lúc đang trong tình trạng tiêu cực mà đưa ra quyết định cực đoan như vậy.

Ei cũng nhận ra nó không tốt, nhưng nàng hiện giờ rối bời, chẳng thể nghĩ ra cách nào tốt hơn được hết.

Nghĩ rồi nghĩ, nàng thật sự mệt mỏi.

Trả lại quyền kiểm soát cho Shogun, Ei lui về tịnh thổ tiếp tục tịnh dưỡng, vì Inazuma nàng có thể làm hết tất cả, nàng đã trao hết mọi thứ cho đất nước này. Tình thân, bằng hữu, số mệnh, thân thể, thậm chí cả tính mạng, vì nàng cơ hồ chẳng còn được xem là một sinh vật sống nữa. Nàng đã cho hết tất cả, thậm chí nếu muốn nàng cho thêm, thật sự cũng không biết còn cái gì mà nàng chưa trao đi hay không.

Nàng mệt rồi, thật sự, tự hỏi bản thân mình có xứng với kỳ vọng và sự hi sinh của những người đi trước hay không biết bao lần, nàng thật sự đã kiệt quệ. Tâm trí cùng thân xác bất tử, nỗi đau cứ ngày qua ngày gặm nhấm trái tim nàng, sẽ mãi chẳng có điểm dừng.