Vù vù...
Ba chiếc mô tô cực ngầu xông vào thị trấn Kim Thạch, những người trên xe đều đội mũ bảo hiểm che mặt. Trong đó, người ngồi sau một chiếc xe mặc bộ đồng phục trắng tinh xảo. Cô giơ súng bắn tín hiệu, bắn một viên pháo hiệu lên bầu trời xanh xám, tạo ra cột khói đỏ đậm.
Tấn công!
Sau đó, ba chiếc mô tô phóng thẳng đến nơi ẩn giấu mô hình thu nhỏ.
Lôi, người lái mô tô, thắc mắc tại sao Hạ Huỳnh lại tìm được nơi ẩn giấu nhưng cô không hỏi. Cấp trên bảo cô làm thếnào thì cô làm như thế thôi.
Chiếc mô tô lao nhanh đến trước một ngôi nhà, có hai bàn lưu manh đeo súng trường đang đánh bài. Chúng lập tức ném bài xuống đứng dậy, quát lớn hỏi hai người kia định làm gì.
Lôi đội mũ bảo hiểm không nói hai lời, con cá chình điện từ trên đầu cô phóng ra dòng điện lấp lánh, làm cho hai bàn lưu manh ngất lịm.
Sau khi xuống xe, Lôi một cước đạp tung cửa. Hai khẩu súng ngắn của cô bắn quét trước tiên vào những kẻ tấn công đang ẩn nấp sau cánh cửa.
Các thành viên đội Thanh Phong hai cùng đi cũng nổ súng giao chiến. Trường tinh thần như cháo đặc bao bọc các thành viên phe mình, những viên đạn từ đối phương khựng lại cách họ vài centimet, di chuyển với tốc độ chậm chạp như rùa tiến lên.
Những tên lưu manh bình thường đó sợ hãi đến mức không thể tin nổi.
Cái thế giới này, khắp nơi ở đâu cũng có thể thấy được chính là sự không công bằng. Cái quái gì mà không phải giao chiến, đây rõ ràng là nghiền nát đối phương rồi. Chớp mắt, những tên lưu manh bị thương vào khắp cơ thể, máu chảy lênh láng khắp sàn.
Các lính gác của Thanh Phong không giữ nổi vẻ mặt lạnh lùng, khóe miệng giật giật.
Đây chính là trường tinh thần...
Trường tinh thần của người dẫn đường...
Trường tinh thần của người dẫn đường đã từng an ủi tinh thần thể cho một số thành viên...
Không phải! Họ chưa từng nghe nói trường tinh thần của người dẫn đường có thể đỡ được đạn mà? Phải là tinh thần lực cô đọng đến mức nào mới làm được?
Giờ phút này, bọn họ vô cùng kính nể, trong lòng dâng lên những lời tán dương cao nhất dành cho thiếu úy Hạ...
Đỉnh của chóp!
"Lên tầng hai!" Hạ Huỳnh duy trì trường tinh thần bao bọc phe mình, dẫn đầu bọn họ lên tầng hai.
Mùi hương ngọt ngào thật.
Từ căn phòng cuối hành lang, một mùi hương đặc biệt bay ra. Con gấu trúc lớn phấn khích xuất hiện trong trạng thái không cố định, xoa tay lăm le và liếʍ mép.
Khi lính gác tiên phong phá khóa cửa, đầu tiên ném vào một quả "dứa" (lựu đạn) trước.
Quả nhiên, một vật mềm nhũn giống cái lưỡi thò ra từ phía trên khung cửa, ném trả quả lựu đạn về phía Hạ Huỳnh và đồng đội. Hạ Huỳnh dùng hai tay bắt lấy quả lựu đạn. Quả lựu đạn chưa được rút chốt, thuần túy chỉ là thử nghiệm.
Cô cười xảo quyệt.
Cuộc tấn công thực sự là chiếc USB nhỏ được lén lút ném vào cùng với quả lựu đạn. Chẳng mấy chốc, mạng lưới điện rực rỡ tràn ngập khắp căn phòng, trông mê hoặc vô cùng.
Bên ngoài ngôi nhà, các thành viên Thanh Phong đã vào trấn trước, vừa nhìn thấy pháo hiệu liền lập tức quét sạch những con quái vật đang chạy tán loạn. Còn Khổng Tước và Phong Quy Dã thì chiếm giữ sân thượng cao nhất trong trấn.
Chân phải Phong Quy Dã đạp lên bức tường thấp, lạnh lùng nhìn xuống đám đông ngày càng hỗn loạn bên dưới, khẩu súng trường tấn công trong lòng nhắm thẳng vào đầu chúng.