“Em trai, chị cũng chỉ có một dự án thôi.” La Kiều Nam khá thích trêu anh: “Dù sao thì đánh giá cuối tháng này cũng sắp có rồi, hay là em cứ mạnh dạn nhận đi.”
“...” Khương Tồn Ân cười khổ: “Vậy thì cuối năm nay đánh giá xong, em có thể dọn đồ cút xéo rồi.”
“Em trai, đừng bi quan thế.” La Kiều Nam ghé lại vỗ vai anh, cười như không cười, giơ hai ngón tay lên: “Phải liên tục hai năm nhận đánh giá D mới bị đuổi, em còn có thể “gồng” thêm hai năm nữa cơ.”
Dù sao thì việc mất công việc này cũng đúng ý Khương Tồn Ân, nhưng nếu bị Văn Thương Bank sa thải vì quá kém cỏi, đến lúc đó Lưu Lan Trân lại sẽ lôi cái điệp khúc đã lặp đi lặp lại hàng vạn lần ra để châm chọc anh.
Màn hình máy tính tắt đen một lúc lâu, Khương Tồn Ân vẫn không dám rời đi, anh ngồi ở bàn làm việc, vắt óc nghĩ xem ngày mai phải đối phó thế nào để qua loa cho xong.
Bây giờ mà đi tìm đồng nghiệp khác mượn dự án thì cũng không thực tế, nhiều dự án đã được triển khai đến giữa chừng, cho dù có thể chia cho anh, anh cũng không thể tiếp quản. Đang lúc rối như tơ vò, điện thoại bên cạnh liên tục báo mấy tin nhắn WeChat.
Trương Tử Hạo, người bạn làm việc ở khu công nghiệp gần đó, vừa tan làm, gửi tin nhắn hỏi anh đã về chưa.
Khương Tồn Ân: Chưa.
Trương Tử Hạo: ?
Trương Tử Hạo: Cậu lại đang tăng ca à?
Khương Tồn Ân: Giờ tôi về đây.
Xe đến núi ắt có đường, Khương Tồn Ân tự an ủi mình, rồi thở dài, khoác áo khoác xuống lầu.
Đối diện chi nhánh là hàng cây hải đường đang hé nụ, ban đêm là một chuỗi sắc đỏ kiều diễm. Trương Tử Hạo từ phía sau cây ló ra, dập tắt điếu thuốc trên tay: “Sao hôm nay cậu về muộn thế?”
“Việc chưa xong.” Khương Tồn Ân thần sắc uể oải, trông khổ sở vô cùng: “Phiền chết đi được.”
“Bị mắng à?”
“Cũng gần vậy.” Khương Tồn Ân nhớ đến khuôn mặt lạnh lùng của Lục Thịnh Sơ, bổ sung thêm: “Mà còn là mắng bóng mắng gió.”
“Vậy cậu là cây dâu hay cây hòe?”
“...” Khương Tồn Ân cạn lời với câu hỏi của bạn: “Quan trọng không?”
“Đương nhiên rồi, nếu cậu là cây dâu thì còn dễ nói, chứng tỏ mục tiêu của sếp không phải cậu, nhưng nếu cậu là cây hòe...”
Khương Tồn Ân nghiêng đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm Trương Tử Hạo, ra hiệu cho cậu ta nói tiếp.
“Chỉ có đường chết.”
“...”
Trương Tử Hạo chỉnh lại chiếc túi đeo chéo, truy hỏi đến cùng: “Tôi nhớ chị trưởng phòng của cậu tốt bụng lắm mà?”
“Thật sự rất tốt mà.”
“Thế sao lại mắng cậu?”
“Không phải chị ấy, là hành trưởng của chúng tôi.”
Hai người vai kề vai đi ra khỏi khu công nghiệp, trên mặt đất không biết nước từ đâu bắn ra, đọng thành một vũng nhỏ. Một chiếc Mercedes màu đen chạy qua, bánh xe văng nước tung tóe, tuy không bắn vào người nhưng cũng đủ sức dọa người.
“Mẹ nó!” Trương Tử Hạo nhảy tránh, chỉ vào đuôi xe đang phóng vυ"t đi mà chửi rủa: “Mày lái xe kiểu gì thế hả?”
“Cậu nhìn gì đấy?” Trương Tử Hạo thấy anh không phản ứng, liền nhìn theo tầm mắt anh, thấy chiếc Mercedes đã hòa vào dòng xe cộ.
“Cậu quen à?”
“Hình như là xe của hành trưởng chúng tôi.”
“Hành trưởng các cậu không phải đi Land Rover sao?” Trương Tử Hạo thường xuyên tan làm cùng anh, nên biết rõ các lãnh đạo trong chi nhánh đi xe gì: “Đổi xe rồi à?”
“Là đổi hành trưởng rồi.” Khương Tồn Ân không vui lắm: “Hôm nay là ngày đầu tiên nhậm chức.”
“Lại đổi nữa à?”