Chương 41

Dù sao thì những đứa trẻ xung quanh anh ta, bao gồm cả anh ta, đều lớn lên dưới sự ràng buộc của gia quy. "Lập dị" là một từ tuyệt đối không được phép tồn tại trong quá trình trưởng thành, những hành vi đi ngược lại tư tưởng chính thống càng bị loại bỏ triệt để.

Chiếc xe đang dừng trên đường một chiều đột ngột khởi động. Khương Tồn Ân giật mình, trong tiềm thức, một dự cảm chẳng lành nào đó đánh mạnh vào dây thần kinh. Như bị ma xui quỷ ám, anh di chuyển đến vị trí gần đường nhất, nhìn chiếc xe biến mất vào màn đêm ở ngã tư.

---

Phó Minh Triết một mình quay về, đến quầy bar gọi một ly nước đá. Một nhóm người xúm lại cười nói thì thầm với nhau, không đợi anh ta đến gần đã bắt đầu trêu chọc.

“Tồn Ân không về cùng cậu à?”

“Cậu ấy để quên đồ trên ghế dài rồi.”

Phó Minh Triết nhún vai, trên mặt luôn giữ nụ cười lịch thiệp, ẩn chứa sự chua chát của kẻ nhìn thấu mọi chuyện nhưng vẫn phải giữ thể diện.

Có người kéo dài giọng “ồ” một tiếng, rồi tiếp tục trêu chọc anh ta: “Cậu không phải nói đã bỏ thuốc rồi sao? Sao người vẫn nồng nặc mùi thuốc thế kia.”

Những người xung quanh vô tư bật cười, trước tiên mắng người trêu chọc một câu, rồi lại tiếp lời một cách mờ ám: “Không phải bỏ thuốc, mà là bỏ hút thuốc với những người không phải Tồn Ân.”

Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đều cười rộ lên. Phó Minh Triết dị ứng cồn, tối nay anh ta không uống một giọt rượu nào, nhưng lúc này hai bên má lại đỏ ửng. Dường như đã quen với kiểu trêu chọc này, anh ta nắm lấy miệng ly, cười như không cười, vai bị bạn bè xô đẩy tới lui.

Khương Tồn Ân bước vào, từ xa đã thấy họ cười nghiêng ngả.

“Thôi được rồi, đừng đùa nữa.” Phó Minh Triết nghiêng đầu, đột nhiên sầm mặt lại, nhìn về phía người đang hò reo lớn nhất, đưa ly đến miệng, lắc đầu, ra hiệu đừng đùa nữa: “Muốn uống gì thì cứ gọi tiếp, hôm nay tôi trả tiền.”

Khương Tồn Ân cảm thấy bầu không khí có chút kỳ lạ, ít nhiều cũng đoán được có lẽ liên quan đến Phó Minh Triết và mình, nhưng anh vờ như không biết, ngồi xuống và gọi thêm một ly rượu.

Ngày hôm sau là Chủ Nhật, cuộc vui tan khá muộn, có vài người khoe khoang tửu lượng đã say đến mức đi không thẳng, phải được dìu lên taxi.

Khương Tồn Ân nồng nặc mùi rượu, đứng bên đường mặt không đổi sắc hút thuốc. Gió đêm bên hồ se lạnh, anh đối mặt với mặt hồ, ánh mắt không biết đặt ở đâu. Phía sau, tiếng còi xe gấp gáp vang lên, anh quay đầu nhìn thấy Phó Minh Triết đỗ xe bên đường.

“Lên xe đi, tôi đưa cậu về.”

Khương Tồn Ân đứng im không nhúc nhích, anh giũ tàn lửa trên đầu ngón tay, cười từ chối: “Không cần đâu, tôi và Tử Hạo đã gọi tài xế riêng rồi.”

Phó Minh Triết dường như đã đoán trước được anh sẽ nói vậy, ánh mắt đầy ý tứ trêu chọc, nhắc nhở anh: “Trương Tử Hạo đã về rồi, trước khi đi còn dặn tôi phải đưa cậu về nhà an toàn.”

“...”

Mẹ kiếp Trương Tử Hạo, đồ phản bội nhà ngươi, cứ đợi đấy.

Khương Tồn Ân bực bội lẩm bẩm trong lòng, nhưng vẻ mặt vẫn không lộ ra chút nào, điềm tĩnh hút hết nửa điếu thuốc còn lại, và giữ thế giằng co với Phó Minh Triết trong xe. Anh nghĩ một lát rồi nói: “Anh Minh Triết, thật sự không cần đâu, tôi đã gọi xe rồi.”

“Vậy tôi đợi cậu lên xe rồi mới đi.”

“...”

Người này sao mà cứng đầu thế không biết.

Khương Tồn Ân dụi tắt thuốc, giả vờ cúi đầu nhìn điện thoại, làm như đang xem xe còn bao lâu nữa thì đến, nhưng thực ra anh vẫn chưa gọi được xe nào.