Khương Tồn Ân thầm nghĩ, ngồi được vào cái ghế Giám đốc Chi nhánh Minh Hoa thì làm gì có ai đơn giản. Chi nhánh Minh Hoa từ khi thành lập đến nay năm nào cũng dẫn đầu thành tích, quy mô quản lý vốn còn lớn hơn nhiều so với chi nhánh ở các tỉnh lẻ.
Nhưng mấy chuyện này Khương Tồn Ân đều chẳng bận tâm. Chỉ cần cậu được yên ổn làm việc qua ngày, thì sếp mới là ai, xuất thân bình thường hay "khủng" cỡ nào cũng chẳng quan trọng.
“Không thấy.” Khương Tồn Ân vừa xử lý công việc tồn đọng hôm qua vừa lắc đầu, uống thêm ngụm cà phê: "Tôi xong việc thì đi ăn sáng luôn, lúc quay lại mới thấy một hàng xe đậu kín ngoài cửa. Tôi còn tự hỏi sao mới sáng sớm mà khách khứa đã đông thế, ai dè đồng nghiệp quầy giao dịch bảo là hôm nay Giám đốc mới đến.”
“Tôi vừa hóng được là chị Tinh và Giám đốc Lục cùng đi lên từ hầm xe đấy.” La Kiều Nam hạ thấp giọng, lấy điện thoại ra, lén lút mở khung chat với một đồng nghiệp khác: "Còn chụp được cả ảnh nữa này.”
Khương Tồn Ân quay đầu lại, ngơ ngác nhìn.
Cậu không hiểu có gì đáng tò mò đến vậy. Muốn biết mặt Giám đốc mới thì lên mạng nội bộ tra là ra ngay, hơi đâu mà rảnh rỗi đi chụp lén. Dù sao cũng chỉ là đàn ông trung niên bốn năm mươi tuổi, ông nào trông cũng na ná nhau, khác mỗi cái bụng bia to hay nhỏ, tóc dày hay hói mà thôi.
La Kiều Nam thừa biết cậu đang thắc mắc điều gì, liền giải thích: “Ban đầu mọi người không biết người đi bên cạnh chị Tinh là Giám đốc Lục, cứ tưởng là bạn trai chị ấy chứ...”
Hóa ra là muốn lén lút hóng hớt chuyện đời tư của Phó Giám đốc Đặng Tinh.
Đặng Tinh đã ngoài bốn mươi, trong công việc thì quyết đoán nhưng ngoài đời lại rất hòa nhã, dễ tính. Khương Tồn Ân chính là lính mới được chị ấy tận tình dìu dắt.
Gia thế của Đặng Tinh rất quyền lực, chuyện này trong ngân hàng không phải là bí mật. Nhưng thế lực "khủng" đến mức nào thì đám nhân viên cũ rất kín miệng, còn đám lính mới trẻ tuổi bên dưới chỉ biết đoán già đoán non.
Khương Tồn Ân vốn không hứng thú, nhưng lại không chịu nổi màn năn nỉ ỉ ôi của La Kiều Nam, anh ta cứ khăng khăng bắt cậu xem cho bằng được.
Khương Tồn Ân đành liếc qua tấm ảnh trên màn hình điện thoại. Ánh đèn trong hầm xe lờ mờ, không gian tối tăm nên ảnh chụp không được rõ nét lắm.
Trong ảnh, chị Tinh và một người đàn ông đang vừa đi vừa cúi đầu trò chuyện. Chị ấy đứng ở phía ngoài, che khuất hơn nửa người của Giám đốc Lục.
Tuy nhiên, chỉ từ những chi tiết lộ ra cũng đủ thấy người đàn ông kia có vóc dáng cực kỳ cao lớn, bờ vai rộng rãi. Tiết trời đầu xuân thất thường, sáng sớm còn khá lạnh, hắn mặc một chiếc áo măng tô tối màu, vạt áo để mở, lộ ra bộ vest và áo sơ mi phẳng phiu bên trong. Tà áo khoác dài quá gối khẽ bay theo từng sải bước dài, dưới chân là đôi giày da bóng loáng.
Khung cảnh mờ ảo ấy lại toát lên sức hút kỳ lạ, khiến người ta không kìm được mà tò mò muốn biết gương mặt thật của hắn trông ra sao.