Chương 37

---

Tuần trước, Trương Tử Hạo gọi điện cho Khương Tồn Ân, nói cuối tuần muốn đi cửa hàng nội thất. Lúc đó Khương Tồn Ân đang tăng ca đến mức đầu óc mơ hồ, còn chưa hỏi anh ta đi làm gì đã gật đầu đồng ý rồi.

Gần Tết Thanh Minh, Khương Tồn Ân ru rú trong nhà suy nghĩ lung tung, cả ngày lo lắng cảnh về quê đối mặt với Lưu Lan Trân, đúng lúc cũng muốn tìm cơ hội ra ngoài hít thở không khí.

Sau đó Trương Tử Hạo chủ động nhắc đến, nói từ khi nhà nuôi mèo thì mua sắm thêm nhiều đồ đạc, cây cào móng ba tầng cho mèo đặt ở ban công, khiến phòng khách đột nhiên nhỏ đi một nửa, đặc biệt là chiếc bàn ăn tròn dùng cho nhiều người, trông rất vướng víu.

Cửa hàng nội thất không xa chỗ Khương Tồn Ân ở. Trương Tử Hạo lái xe đến, trước khi ra khỏi nhà còn nhắn tin cho Khương Tồn Ân và nhận được hồi âm, nhưng đến khu chung cư đỗ xe xong, gọi mấy cuộc điện thoại cũng không ai nghe máy.

“Sao cậu ở đây?” Trương Tử Hạo gõ cửa, thấy người mở cửa là Tôn Viễn: “Tồn Ân đâu?”

Tôn Viễn đặt ngón trỏ lên môi, làm động tác im lặng. Trương Tử Hạo mơ mơ màng màng, đổi giày ở chỗ cửa ra vào, rồi theo hướng Tôn Viễn bĩu môi nhướn mày, anh ta lén lút ngó vào, thấy Khương Tồn Ân đang ngồi trước máy tính, mặt mũi nhăn nhó, đầy vẻ căm phẫn.

Trương Tử Hạo không lên tiếng, dùng khẩu hình hỏi Tôn Viễn: “Sao thế?”

Tôn Viễn vừa đánh xong một ván game, tắt điện thoại, nhún vai, hạ giọng, nét mặt gian xảo lắc đầu.

Hai người thì thầm to nhỏ trong phòng khách, Khương Tồn Ân nhìn sang với ánh mắt cảnh cáo, Tôn Viễn lập tức giơ tay, xòe lòng bàn tay ra trước: “Tôi không nói gì cả.”

“Nói gì cơ?” Trương Tử Hạo thấy hai người khó hiểu, anh ta cởi chiếc túi đeo bên người xuống, vừa đi tới vừa hỏi: “Tồn Ân cậu phải tăng ca sao?”

“Nửa tiếng nữa thôi.” Khương Tồn Ân nhíu mày thở dài một hơi: “Không làm lỡ chuyện đi cửa hàng nội thất với cậu đâu.”

“Không sao, nếu cậu thật sự không có thời gian thì tôi tự đi vậy.”

“Có thời gian.” Khương Tồn Ân nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế giọng điệu thiếu kiên nhẫn: “Cậu ngồi trước đi, lát nữa xong việc tôi sẽ nói chuyện với cậu.”

Trong nhà không thể nói chuyện bằng giọng bình thường, Tôn Viễn đứng cạnh sofa, thấy chán nản, cầm chìa khóa chỉ tay về phía cửa với Trương Tử Hạo, ý là mình về trước.

Trước đây, Khương Tồn Ân thường chỉ tìm một mẫu báo cáo công việc hàng tuần bất kỳ, tổng hợp nội dung nhật ký hàng ngày, cuối cùng sửa ngày tháng rồi gửi đi trực tiếp.

Nhưng vị hành trưởng mặt lạnh như tượng là Lục Thịnh Sơ này, lại không dễ đối phó như vậy.

Khương Tồn Ân đầu óc quay cuồng, càng nghĩ càng phiền, mãi mới sửa xong nội dung báo cáo tuần, lại bắt đầu băn khoăn sau khi gửi riêng cho Lục Thịnh Sơ thì phải giải thích lý do nộp muộn như thế nào.

“Xong việc rồi hả?”

Trương Tử Hạo thấy anh đóng máy tính lại, ngửa đầu nằm ườn trên ghế, buột miệng chửi thề, rồi quay sang bất ngờ phàn nàn với mình một câu: “Anh ta đúng là không bình thường à?”

“Ai?” Trương Tử Hạo hỏi không chắc chắn: “Hành trưởng của các cậu sao?”

“Đúng vậy.” Khương Tồn Ân đi ra ban công lấy quần áo, tấm rèm mỏng không cản được nắng, chói chang làm hoa mắt. Anh cởi chiếc áo phông cộc tay đang mặc ra, tấm kính tủ rượu phản chiếu hình ảnh anh để trần nửa trên cơ thể: “Cuối tuần mà không nghỉ ngơi, sáng sớm đã dậy xử lý tin nhắn nhóm công việc, đúng là đầu óc không bình thường.”