Chương 34

Lục Thịnh Sơ muốn nói lại thôi, thầm nghĩ với cái khả năng vào bếp của dì Trình, tốt nhất là cứ ngồi yên một chỗ sẽ an toàn hơn. Năm ngoái về nhà ăn sinh nhật, bà ấy thao tác lò nướng sai sót, suýt nữa làm nổ tung nhà bếp.

"Gần đây cậu lại làm trò gì vô bổ vậy?" Lục Thịnh Sơ nhấp một ngụm cà phê đắng. "Cả thèm chóng chán."

Phía sau có xe bấm còi. Lục Hằng nhìn vào gương chiếu hậu. "Ở đây hơi ồn, lát nữa đến nơi em sẽ nói chuyện với anh."

Nói xong bên đó liền cúp máy. Lục Thịnh Sơ vào phòng tắm gội rửa. Khi đang mặc quần áo, anh nghe thấy giọng Lục Hằng rộn ràng ồn ào, dẻo miệng với cô giúp việc, khiến cô ấy cười tươi như hoa.

Vẻ mặt Lục Thịnh Sơ cáu kỉnh, khoác khăn tắm đi ra. Cô giúp việc quan sát sắc mặt anh, thu lại nụ cười, cúi đầu xử lý nguyên liệu thực phẩm dùng cho bữa trưa.

"Anh." Lục Hằng tự làm cho mình một ly cà phê. Cậu ta ngồi vắt vẻo trên ghế sofa, hai chân gác lên một bên tay vịn, đung đưa tới lui. "Lâu rồi không gặp em, anh có nhớ em không?"

"Cậu không đến tôi mới được yên tĩnh."

Lục Hằng lên tiếng tố cáo: "Anh lạnh nhạt với em trai mình quá đấy."

Lục Thịnh Sơ không đáp lời, ngồi xuống bắt đầu kiểm tra xem có tin nhắn công việc nào trên điện thoại không. Anh mở nhóm nhật ký công việc của chi nhánh. Sau nửa đêm qua, có vài đồng nghiệp gửi bổ sung báo cáo tuần, anh còn chưa kịp xem.

Báo cáo tuần phải nộp vào tối thứ Sáu. Quá thời gian coi như nộp trễ, sáng thứ Hai phải kiểm điểm. Tuy nhiên, trước đây khi Hành trưởng Đàm còn tại chức, thời gian khá thoải mái, chỉ cần không quá tối thứ Bảy thì không bị tính là nộp trễ.

Lục Thịnh Sơ lướt danh sách những người đã nộp theo nhóm, khoanh tên Khương Tồn Ân trong nhóm và yêu cầu anh gửi riêng báo cáo tuần cho mình, sau cuộc họp sáng thứ Hai thì đến văn phòng một chuyến.

Xử lý xong công việc, Lục Thịnh Sơ chỉ vào bàn chân cậu ta đang gác trên bàn trà, nhíu mày đứng dậy đi vào phòng ngủ.

Lục Hằng vội vàng bỏ chân xuống, lon ton theo vào phòng ngủ.

Lục Thịnh Sơ có thói sạch sẽ thái quá, không thích người khác vào phòng ngủ của mình, đặc biệt là loại người tò mò, hay táy máy như Lục Hằng, không chạm cái này thì cũng sờ cái kia.

Quả nhiên, Lục Hằng vừa vào đã nhìn thấy chiếc đồng hồ đeo tay đặt trên tủ đầu giường. Cậu ta cầm lên xem kiểu dáng và thương hiệu. Ý định "cướp bóc" còn chưa kịp nói ra thì đã bị Lục Thịnh Sơ chặn lại: "Bỏ xuống, ra ngoài."

Lục Hằng "hừ" một tiếng, đặt đồng hồ về chỗ cũ, cười hề hề hỏi: "Anh, chuyện lần trước em nói với anh, anh đã suy nghĩ thế nào rồi?"

Lục Thịnh Sơ dừng tay đang cài nút áo, hỏi cậu ta: "Chuyện gì?"

"Là chuyện em nhờ anh đầu tư vào quán bar của em đó?" Lục Hằng cạn lời, nhưng biết mình có việc nhờ vả nên đành chịu. "Anh đã suy nghĩ kỹ chưa?"

"Chưa."

"Đã một tháng rồi, anh vẫn chưa suy nghĩ kỹ à?"

"Là chưa suy nghĩ." Lục Thịnh Sơ liếc nhìn cậu ta một cái, thẳng thừng nói ra sự thật: "Những lời cậu nói không đủ sức thuyết phục tôi đầu tư."

"Em là em trai ruột của anh đó, anh không tin em sẽ lừa anh à?"

"Khó nói lắm."

"......"

Lục Hằng làm nũng với anh, bày ra bộ dạng làm loạn ăn vạ nếu không được tiền. Biết anh có thói sạch sẽ cầu kỳ, cậu ta cố tình không cởϊ áσ khoác mà cứ thế lăn lộn trên giường anh.