Chương 3

Tuy nhiên, với kiểu người không có chí tiến thủ, chỉ muốn an phận như Khương Tồn Ân thì chuyện này cũng giúp cậu thở phào nhẹ nhõm phần nào.

Khương Tồn Ân mặc đồng phục, khoác thêm chiếc áo gi-lê chuyên dụng để đón xe tiền rồi đi xuống lầu. Người đồng nghiệp trực quầy đi cùng cậu đã nai nịt gọn gàng, thấy cậu bước ra liền uể oải chào:

“Quản lý Khương, chào buổi sáng.”

“Chào buổi sáng.”

Khương Tồn Ân cũng ngáp ngắn ngáp dài đáp lại, khóe mắt hơi đỏ, ứa cả nước mắt vì buồn ngủ. Nắng sớm xuyên qua cửa kính chiếu thẳng vào mặt khiến cậu bị chói, phải nghiêng đầu chớp mắt liên tục.

Khoảnh khắc ấy, cặp mắt đào hoa của cậu càng thêm long lanh ướt nước. Dù lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng cũng không hề làm giảm đi nét thu hút trên gương mặt cậu.

Đón xe tiền xong, Khương Tồn Ân và đồng nghiệp tranh thủ ra ngoài ăn sáng. Lúc quay lại chấm công, cậu thấy một hàng xe hơi đậu kín trước cửa chi nhánh.

Khương Tồn Ân thắc mắc nhìn dàn xe, quay sang hỏi người bên cạnh: “Sớm thế này đã có khách đến giao dịch rồi sao?”

“Không phải xe của khách đâu, chắc là giám đốc các phòng giao dịch trực thuộc về họp đấy.”

“Họ đến làm gì?”

Đối phương ngạc nhiên hỏi ngược lại: “Hôm nay Giám đốc chi nhánh mới của chúng ta nhậm chức ngày đầu tiên, cậu không biết à?”

Lúc này Khương Tồn Ân mới vỡ lẽ. Giám đốc Đàm – người đứng đầu Chi nhánh Minh Hoa trước đây – tuần trước đã kết thúc nhiệm kỳ ba năm và chuyển công tác sang thành phố khác. Giám đốc mới được Hội sở điều về thay thế, hôm nay chính là ngày đầu tiên nhậm chức.

Mấy hôm trước nhóm chat chung đã xôn xao vì chuyện này, ai cũng cầu mong sếp mới là người dễ tính, tâm lý. Lúc đó Khương Tồn Ân còn bận hỗ trợ Trưởng phòng Tần Nhiên làm báo cáo, hoàn toàn chẳng có thời gian để tâm đến mấy chuyện bao đồng.

Đồng nghiệp quầy giao dịch đi vào sảnh chính, còn Phòng Khách hàng Doanh nghiệp nằm ở trên lầu nên Khương Tồn Ân đi thang máy lên. Vừa ngồi xuống ghế, La Kiều Nam đã đặt một ly cà phê lên bàn cậu.

La Kiều Nam và cậu chung nhóm từ hồi thực tập. Từ lúc phân công, báo cáo cho đến khi được lên chính thức và chia tổ, hai người lúc nào cũng dính lấy nhau như sam. Ngay cả kỳ đánh giá hàng tháng, họ cũng có sự trùng hợp kỳ lạ khi luôn chia nhau vị trí bét bảng, được cả chi nhánh công nhận là "cặp bài trùng đội sổ".

“Cà phê mua một tặng một đấy.”

“Cảm ơn nhé.” Khương Tồn Ân không khách sáo, nhận lấy uống một ngụm.

Các lãnh đạo cấp cao đều đang ở trong phòng họp. Trong văn phòng, nhân viên hiếm khi mới có dịp thoải mái lười biếng một chút. La Kiều Nam chống một tay lên bàn làm việc của cậu, ghé sát vào, ra vẻ bí mật hỏi nhỏ: “Sáng nay cậu đi đón xe tiền, có nhìn thấy mặt mũi Giám đốc Lục ra sao chưa?”

Giám đốc mới nhậm chức ngày đầu tiên, nhưng danh tiếng đã vang xa từ trước. Ngay từ lúc Giám đốc Đàm bàn giao, mọi người đã nghe phong thanh sếp mới họ Lục, hơn nữa nghe đâu xuất thân của vị này cũng không hề đơn giản.