Chương 22

---

Khương Tồn Ân từ văn phòng hành trưởng đi ra, thu hút vài ánh mắt tò mò thoáng qua, anh phớt lờ, đi đến chỗ ngồi của mình và bắt đầu ngây người nhìn màn hình máy tính.

Tiếng va chạm đột ngột của vật thể, không lớn không nhỏ, vừa vặn vang lên bên tai Khương Tồn Ân. Anh giật mình quay lại, thấy La Kiều Nam đang tựa vào góc bàn làm việc của mình, lại ném thêm một đồng xu vào chiếc bát heo con bên cạnh ống bút của anh.

“Mấy hôm trước làm nghiệp vụ, quầy giao dịch trả lại tiền xu, tôi cũng không có chỗ để, nhét vào túi chắc chưa được hai ngày đã mất rồi.” La Kiều Nam cười: “Ném vào bát phát tài của cậu, coi như ước nguyện vậy.”

Bên cạnh máy tính của Khương Tồn Ân có một cái bát hình heo con, từ khi anh vào làm đã đặt ở đó đến bây giờ, bên trong chứa nửa bát kim nguyên bảo và tiền xu giả, cùng một số tiền xu lẻ mà các đồng nghiệp không có chỗ cất, gọi là để chiêu tài.

Tuy nhiên, nhìn tình hình hiện tại thì tài lộc một chút cũng không thấy đâu, xui xẻo thì cứ đến liên tục.

“Hành trưởng Lục gọi cậu vào làm gì vậy?” La Kiều Nam từ Hội sở trở về, muốn tìm Khương Tồn Ân ra ngoài hút thuốc, tìm một vòng trong văn phòng mà không thấy anh đâu.

Cô hỏi đồng nghiệp ở nhóm bên cạnh, người đó nháy mắt, cô mới biết Khương Tồn Ân bị gọi vào văn phòng hành trưởng.

“Không nói gì cả, chỉ hỏi tôi quen nghiệp vụ bộ phận Doanh nghiệp đến mức nào rồi, và đã chuẩn bị cho kỳ thi quyền ký duyệt nửa cuối năm chưa.” Khương Tồn Ân lơ đễnh, không kể quá rõ với cô.

“Hành trưởng Lục còn quan tâm đến chuyện này sao?” Nhắc đến kỳ thi quyền ký duyệt là La Kiều Nam đã đau đầu. Hơn một nửa các nghiệp vụ của bộ phận Doanh nghiệp đều yêu cầu có quyền ký duyệt mới được làm, mà nhân viên mới vào ngành phải thông qua kỳ thi mới có được quyền này. Họ bận rộn cả ngày đến mức không có thời gian ăn cơm, lấy đâu ra thời gian ôn tập chứ.

“Cậu chuẩn bị chưa?” La Kiều Nam huých vai anh: “Đang nói chuyện với cậu đấy.”

“Chưa.” Khương Tồn Ân xoa xoa thái dương, thuận theo lời cô nói cho qua chuyện: “Đang nghĩ về kỳ thi quyền ký duyệt.”

“Lo lắng cũng vô ích, dù sao cũng phải đến tháng Chín mới thi, đến lúc đó hãy nói.” La Kiều Nam hỏi anh: “Ra ngoài hút một điếu không?”

Khương Tồn Ân liếc nhìn cửa văn phòng hành trưởng, do dự một thoáng, sau đó ném chiếc kim nguyên bảo giả trên tay vào bát heo con, quay người sờ vào bao thuốc lá và bật lửa trong áo khoác, cầm lấy rồi đứng dậy cùng La Kiều Nam ra ngoài.

Khương Tồn Ân hút thuốc xong quay lại, thấy Đặng Tinh vừa ra khỏi văn phòng hành trưởng. Đọc biểu cảm trên mặt cô, anh không thấy có vẻ gì là không vui.

Thời tiết ở Du Kinh thất thường, sau lập xuân thì lúc lạnh lúc nóng, nhưng thời gian mặt trời lặn rõ ràng kéo dài hơn, sau sáu giờ tối bên ngoài vẫn còn ánh hoàng hôn nhàn nhạt.

Khương Tồn Ân lưu xong nhật ký công việc, tắt máy tính. La Kiều Nam ở hàng ghế trước gửi tin nhắn WeChat cho anh, bảo anh đợi hai phút.

La Kiều Nam buổi trưa chỉ ăn một cái bánh mì sandwich, giờ đói chịu không nổi. Xử lý xong công việc khẩn cấp trên tay, cô cầm quần áo cùng Khương Tồn Ân xuống lầu, chuẩn bị ăn tối rồi lên làm thêm.

Hai người vừa xuống lầu, Đặng Tinh đã gọi tên Khương Tồn Ân trong văn phòng, gọi đến lần thứ ba mới có đồng nghiệp giúp trả lời: “Tồn Ân không có ở chỗ.”