“Có khác biệt, Bộ phận Chiến lược sẽ không có những con cá lọt lưới chưa qua sàng lọc kỹ càng như cậu ta.”
“...”
“Lục Thịnh Sơ, anh muốn chọc tôi tức chết phải không?”
“...”
Lục Thịnh Sơ nhíu mày, khó chịu liếc cô một cái. Về mặt công việc, anh là hành trưởng, có quyền lực tuyệt đối, nhưng về mặt cá nhân, Đặng Tinh là người chị lớn trong đại viện, một số tình cảm anh không thể không nể.
Đặng Tinh tức đến không nói nên lời, ngồi phịch xuống ghế sofa, thở hổn hển, tỏ rõ ý định đối đầu với anh đến cùng.
Công việc của bộ phận Doanh nghiệp vốn khó khăn, Lục Thịnh Sơ nhìn thái độ của cô, đoán rằng cô không hoàn toàn chỉ nói thay Khương Tồn Ân, có lẽ là hiện tại bộ phận Doanh nghiệp thực sự thiếu người.
“Chị Tinh, nếu cậu ta cứ giữ thái độ làm việc như vậy, dù tôi có cho cậu ta thêm một năm nữa, thì cuối năm cậu ta cũng sẽ bị loại.”
“Càn Khôn chưa định, ai cũng có thể là hắc mã.” Đặng Tinh biết anh đã nhượng bộ, cô liền thuận theo lời anh, nói lời hay ý đẹp: “Chỉ xem Hành trưởng Lục có thể cho cậu ấy cơ hội hay không.”
“Chỉ đến cuối năm.”
“Được.”
“Nếu đánh giá không đạt thì trực tiếp điều chuyển xuống bộ phận Thị trường của chi nhánh cấp dưới.”
“Không thành vấn đề.” Đặng Tinh hỏi ngược lại: “Thế nếu cuối năm cậu ấy đánh giá đạt thì sao?”
“Thì cậu ta có thể ở lại bộ phận Doanh nghiệp.”
“Vậy là anh chẳng mất mát gì cả?” Đặng Tinh cười: “Đánh cược thì phải có thắng có thua, Hành trưởng Lục cũng phải đặt cược chứ.”
Lục Thịnh Sơ ngước mắt lên, ra hiệu cô nói tiếp.
“Nếu nửa cuối năm Tồn Ân vẫn chểnh mảng công việc, đánh giá đứng cuối, tôi sẽ để cậu ấy tự viết đơn xin điều chuyển, cũng đỡ cho anh phải tốn công giải thích với Phòng Nhân sự ở Hội sở.” Chị Tinh dừng lại một lát, nói chậm rãi, trắng trợn đòi lợi ích cho người khác: “Nhưng nếu Tồn Ân đạt yêu cầu đánh giá, anh phải cấp cho cậu ấy vài khách hàng lớn có giá trị cao.”
Khách hàng lớn có giá trị cao thường do các trưởng nhóm hoặc phó hành trưởng cùng chăm sóc, rất ít khi được điều chuyển cho người mới. Một là vì họ chưa quen nghiệp vụ, không thể giải quyết nhu cầu của khách hàng, hai là sợ họ không chăm sóc tốt, dẫn đến mất khách hàng, bị Hội sở xử phạt, khi đó hành trưởng của chi nhánh cũng sẽ phải chịu trách nhiệm.
Lục Thịnh Sơ bật cười, thực ra anh căn bản không thèm đặt cược gì cả, bởi vì loại người như Khương Tồn Ân, ngoài cái vỏ bọc bên ngoài ra thì chẳng có gì đáng nhớ, có cho thêm thời gian cũng chẳng làm nên trò trống gì.
“Được, vậy thì tôi sẽ đánh cược với Phó Hành trưởng Đặng.”
“Một lời đã định.” Đặng Tinh lấy bảng đánh giá của Khương Tồn Ân trên bàn anh, bên dưới còn một tờ sơ yếu lý lịch được xếp chồng lên, cô lấy ra lướt qua với vẻ thích thú, trêu chọc: “Tồn Ân cũng tốt nghiệp Đại học Nhân dân.”
“Không để ý.”
“Khoa Tài chính Đại học Nhân dân.” Đặng Tinh như nói bâng quơ: “Cũng coi như có mối quan hệ anh khóa trên em khóa dưới với anh.”
Lục Thịnh Sơ mặt không đổi sắc, lạnh lùng phản bác: “Chẳng liên quan gì đến nhau.”
[Lời tác giả muốn nói]
Lục Thịnh Sơ, hãy nhớ kỹ từng lời anh nói bây giờ nhé.
Ngoài ra, Hành trưởng Lục chưa kết hôn, chưa đính hôn, chưa từng yêu đương, cũng không bị gia đình ép đi xem mắt, càng không có bạch nguyệt quang. Từ đầu đến cuối, công và thụ luôn kiên định chỉ có một đối một (1v1).