Chương 16

“Cô ăn cay được không?” Anna lại hỏi.

“Một chút thôi.” Đường Tâm Di nghĩ mình có thể ăn được một chút.

“Trong đó một chén thêm thịt bò và trứng chiên, cả hai phần đều hơi cay nhé.” Anna nói với chủ quán.

“Được thôi, hai cô tìm chỗ ngồi đợi lát nhé, có ngay đây!” Chủ quán nhiệt tình nói.

Thế là cô và Anna tìm một chỗ ngồi xuống. Đường Tâm Di nhìn quanh, cửa hàng này không lớn, môi trường khá ổn, ít nhất trong khu phố cũ này thì vẫn được coi là sáng sủa, sạch sẽ. Cô nhìn thực đơn dán trên tường: mì chua cay bình thường giá 10 tệ, thêm thịt bò 6 tệ, trứng chiên 2 tệ, tổng cộng vừa đúng 18 tệ.

“Còn muốn ăn gì khác không?” Anna thấy Đường Tâm Di đang nhìn thực đơn trên tường, liền chủ động hỏi.

“Trông tôi có vẻ ăn được nhiều lắm sao?” Đường Tâm Di cười hỏi lại.

Anna nhìn Đường Tâm Di cười. Có lẽ vì để mặt mộc, cô ấy cảm thấy Đường Tâm Di cười trông dịu dàng hơn ngày thường rất nhiều.

Đường Tâm Di cảm thấy Anna đang nhìn chằm chằm vào mặt mình, bỗng dưng cô có cảm giác như đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, cả người không khỏi lúng túng. Nhưng mặt đối mặt gần đến vậy, nếu cô ngoảnh mặt đi thì lại quá lộ liễu.

"Lẽ ra mình nên trang điểm nhẹ một chút..." Đường Tâm Di bỗng thấy hối hận vì để mặt mộc đến gặp Anna, ít nhất cũng nên tô điểm nhẹ nhàng.

"Tôi thấy cô thế này rất ổn. Tôi thích mặt mộc hơn, cũng thích nhìn cô lúc để mặt mộc. Đắp một đống mỹ phẩm lên mặt, khó chịu lắm. Tuy cô không quá xinh đẹp xuất sắc, nhưng cũng không hề xấu đâu, đôi mắt và khóe môi đều rất đẹp." Anna nói, cô không an ủi Đường Tâm Di, mà là thật lòng nghĩ vậy.

Đường Tâm Di thầm nghĩ, thật ra Anna rất biết ăn nói. Nghe cô ấy nói xong, Đường Tâm Di quả nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

"Cái đó còn tùy xem so với ai nữa. Nếu là so với cô, tôi khẳng định là xấu chết đi được. So với người khác thì tôi còn tạm được, nhưng mà đứng cạnh Anna thì không có gì để so sánh cả. Người ta thường nói “không sợ không biết hàng, chỉ sợ đặt lên bàn cân so sánh”. Con người cũng vậy, ai mà chẳng ngại bị đem ra so bì."

"Mấy tháng gần đây tôi mới biết mình trông cũng được. Trước đây chẳng ai khen tôi cả, tôi vẫn luôn xem mình là một người bình thường." Anna nói thật lòng.

"Sao có thể chứ? Chẳng lẽ cô là con một ư? Cha mẹ và bạn bè cô không khen sao?" Đường Tâm Di không thể tin nổi, hỏi. Chứ như Đường Tâm Nghiên ở nhà cô, đãi ngộ đã hoàn toàn khác rồi, từ nhỏ đã được khen đến nhẵn cả tai. Vậy mà Anna, người cùng đẳng cấp với Đường Tâm Nghiên, lại chẳng được ai ngợi ca ư?

"Tôi từ nhỏ sống cùng bà, không sống cùng cha mẹ. Tiểu học và cấp hai đều học ở trường nhỏ trong vùng, mọi người xung quanh đều là người quen từ bé. Đến cấp ba thì ai nấy đều chỉ tập trung học hành, cũng không mấy để ý đến ngoại hình người khác, hơn nữa hồi đó cách tôi trang điểm lại rất quê mùa..." Anna nói được nửa chừng thì không tiếp tục nữa.

"Tôi thấy cho dù cô trang điểm quê mùa, vẫn rất đẹp." Đường Tâm Di nói. Tuy trang điểm chắc chắn có ảnh hưởng nhất định đến vẻ ngoài, nhưng Anna đúng là có vẻ đẹp trời ban, khó mà chê được. Kiểu gì cũng phải là hoa khôi của làng ấy chứ.

Anna chỉ cười nhẹ, không nói gì thêm.