Anna thầm nghĩ, chẳng lẽ Đường Tâm Di thật sự xấu xí, nên cô ấy mới nghiện cái đẹp đến thế? Anna có chút tò mò về mặt mộc của Đường Tâm Di, bởi vì sau khi được trang điểm, trông Đường Tâm Di cũng khá xinh xắn. Cô hoàn toàn không thể hình dung ra mặt mộc ban đầu của Đường Tâm Di trông sẽ như thế nào.
Thật ra, Đường Tâm Di không hề xấu xí, thậm chí còn khá ưa nhìn. Sở dĩ cô luôn thiếu tự tin là bởi từ bé đã bị đem ra so sánh với cô em gái Đường Tâm Nghiên – người trời sinh đã sở hữu vẻ đẹp nổi bật, hoặc so với nhan sắc của mẹ.
Bóng ma so sánh ấy đeo đẳng khiến cô luôn tự ti, luôn nghĩ rằng mình xấu xí. Sau này, khi thường xuyên trang điểm cho người khác, cô mới dần nhận ra mình thật ra không tệ đến vậy; đa số mọi người đều là những người bình thường, còn những mỹ nữ như Đường Tâm Nghiên và Anna thì hiếm có khó tìm.
Chỉ là cô không may lớn lên cùng với Đường Tâm Nghiên. Tuy nhiên, sự tự ti đã ăn sâu từ lâu, không phải một sớm một chiều mà có thể xóa bỏ được.
“Vậy là cô thích vẻ ngoài của tôi?” Nếu là đàn ông khen nhan sắc của cô, Anna sẽ cảm thấy đó là sự lấy lòng với ý đồ không trong sáng. May mà Đường Tâm Di là phụ nữ, Anna liền không còn để tâm, ngược lại còn thấy may mắn vì mình sinh ra cũng khá xinh đẹp.
Đường Tâm Di nói xong thì cảm thấy lời mình nói có chút sai sai, sao lại có vẻ nông cạn như một người chỉ chú trọng vẻ ngoài vậy chứ? Cô đối xử tốt với Anna một phần là vì cô ấy xinh đẹp hơn người khác thật, nhưng không hoàn toàn vì vẻ ngoài.
Cô còn cảm thấy ở Anna có một sự kiên cường và quyết liệt đặc biệt, điều đó rất đáng để người khác ngưỡng mộ.
“Tôi thích con người cô.” Đường Tâm Di buột miệng thốt ra, rồi lại thấy không ổn, sao nghe cứ kỳ quái thế nhỉ? Đường Tâm Di nghĩ bụng mình đúng là hợp với việc ít nói, nói nhiều chỉ tổ sai lời.
Anna nghe vậy thì sững sờ trong giây lát.
“Không phải ý đó! Ý tôi là, tôi ngưỡng mộ con người cô.” Đường Tâm Di vội vàng giải thích, sợ Anna hiểu lầm mình có xu hướng giới tính khác biệt.
“Tôi biết.” Anna thấy Đường Tâm Di sợ hãi bị hiểu lầm như vậy, cô biết Đường Tâm Di không có ý gì khác.
“Ha, tôi ăn nói vụng về, không được khéo léo cho lắm, cô đừng cười tôi nhé. Trà gừng uống được rồi đó, uống xong cô có thể đi làm.” Đường Tâm Di thấy nước trà gừng cũng vừa độ ấm, cầm cốc từ trên bàn đưa cho Anna, thầm nhủ mình vẫn nên ít nói thì hơn, kẻo lại lỡ lời nói ra điều gì kỳ quặc, khiến người khác hiểu lầm.
“Cảm ơn.” Anna nhận lấy trà gừng và nói lời cảm ơn. Cô uống một ngụm, vị hơi cay pha lẫn chút ngọt của đường đỏ, khi vào bụng liền cảm thấy ấm áp dễ chịu.
Trong lúc Anna uống trà gừng, Đường Tâm Di bắt đầu dọn dẹp đồ đạc của mình, chuẩn bị tan ca.
“À… Có dịp tôi mời cô ăn bữa cơm…” Anna nhìn Đường Tâm Di đang quay lưng về phía mình để thu dọn đồ đạc, trong lòng vẫn cảm thấy mình còn nợ người ta điều gì đó.
Đường Tâm Di có chút kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Anna, rõ ràng không hề dự đoán được Anna sẽ mời mình ăn cơm.