Chương 52

Phùng Thanh cũng chỉ đành gật đầu: "Được rồi được rồi, thế tớ không đợi cậu nữa."

"Ừ ừ ừ." Tôn Hàng vội vàng nói: "Ối tớ nghe thấy tiếng chân mẹ tớ rồi, cúp máy đây cúp máy đây!"

Sau đó, Phùng Thanh chỉ nghe thấy một tràng âm báo bận.

Sau khi tiếc nuối thay cho Tôn Hàng, Phùng Thanh lại tiếp tục chép thêm nửa trang bài tập, chẳng qua không có ai bên cạnh tranh thủ từng giây từng phút cùng mình, cũng chẳng còn gì để trông mong nữa, cậu ấy đột nhiên lại thấy hơi chán, không muốn viết nữa, quay người cầm điện thoại và chìa khóa lên, gõ cửa nhà Trần Thượng Chu.

Hôm qua Phương Thù mua cho Trần Thượng Chu mấy cái Khóa Lỗ Ban, Phùng Thanh khá hứng thú với thứ đó.

Chỉ là thứ Trần Thượng Chu loay hoay vài cái đã tháo được, cậu ấy chơi mãi mới tháo được ba cái, trong đó một cái vẫn là hoàn thành dưới sự gợi ý của Trần Thượng Chu.

Phùng Thanh muốn sang tiếp tục nghiên cứu thứ đó.

Sau khi mở cửa cho Phùng Thanh, Trần Thượng Chu vẫn như mọi ngày ngồi viết viết vẽ vẽ trên bàn học.

Phùng Thanh tự mình vào tủ sách lấy hộp Khóa Lỗ Ban ra đổ xuống thảm, đang cầm lấy một cái ngắm nghía, nghe thấy Trần Thượng Chu hỏi cậu ấy: "Không phải đang đợi Tôn Hàng đến làm bài tập hè cùng sao?"

"Không làm được rồi.” Phùng Thanh lắc đầu: “Cậu ấy thi tệ quá rồi, mẹ cậu ấy bắt cậu ấy ở nhà làm bài tập cho đàng hoàng, không cho cậu ấy ra ngoài nữa, chắc còn bị "xử" một trận nữa ấy."

Vừa nói điều này, Phùng Thanh liếc nhanh qua bàn học của Trần Thượng Chu, vừa liếc đã thấy ngay sổ liên lạc của Trần Thượng Chu.

Phùng Thanh lập tức nổi tính tò mò, đặt cái Khóa Lỗ Ban trên tay xuống đất, đứng dậy, chỉ vào sổ liên lạc của Trần Thượng Chu, hỏi: "Tớ xem được không?"

Trần Thượng Chu gật đầu.

Phùng Thanh mở ra.

Vì sổ liên lạc một năm chỉ có một quyển, mà bây giờ lại là học kỳ hai, bên trong có thể thấy điểm của hai lần thi cuối kỳ, vừa nhìn, Phùng Thanh liền không nhịn được trợn tròn mắt.

Cậu ấy vẫn luôn biết Trần Thượng Chu học giỏi, chưa từng nghĩ có thể giỏi đến mức này!

Học kỳ trước Văn 99, Toán 100, Anh 100, học kỳ này Văn 100, Toán 100, Anh 100.

Sao một người có thể cùng lúc thi được nhiều điểm một trăm thế này?

Văn của anh ấy vậy mà được điểm tuyệt đối ư? Bài làm văn cũng được điểm tuyệt đối sao?

Đang lúc kinh ngạc, Phùng Thanh lại nghe thấy Trần Thượng Chu hỏi cậu ấy: "Bao nhiêu điểm?"

"Điểm gì cơ?" Phùng Thanh vẫn còn đắm chìm trong những con điểm một trăm trong sổ liên lạc của Trần Thượng Chu: “Anh ấy á? Anh toàn là một trăm thôi."

Trần Thượng Chu khựng lại: “Tớ nói Tôn Hàng thi được bao nhiêu điểm."

Phùng Thanh hoàn hồn: “ồ ồ" hai tiếng, đáp lại: "Cậu ấy hình như Văn 70, Toán 63, Anh 42.

Tớ hơi không nhớ rõ lắm, nhưng cũng tầm đấy."

"Vậy thì đúng là nên "xử" một trận." Trần Thượng Chu nói.

Phùng Thanh sửng sốt: “à" một tiếng.

"Kiến thức tiểu học đều rất đơn giản, huống hồ còn là lớp ba, vậy mà chỉ thi được ngần ấy điểm, nếu không chấn chỉnh lại, bảo cậu ấy tập trung một chút, sau này sẽ không theo kịp tiến độ của thầy cô nữa." Trần Thượng Chu nói rất nghiêm túc.

......

Phùng Thanh chột dạ đóng sổ liên lạc của Trần Thượng Chu lại.

Trần Thượng Chu liếc nhìn Phùng Thanh: “Còn cậu? Cậu bao nhiêu?"

Phùng Thanh nuốt nước bọt, cứ thấy ánh mắt Trần Thượng Chu nhìn chằm chằm khiến cậu ấy sởn gai ốc, nhưng vẫn thành thật lại run rẩy nói: "Tớ...