Chương 50

Vừa sang kỳ sau, các em cũng coi như là đàn anh đàn chị khối trên của trường này rồi, hy vọng đến lúc đó các em có thể thể hiện phong thái đáng có của đàn anh đàn chị, làm gương tốt cho các em khóa dưới."

Bà Ngô ho nhẹ một tiếng: "Nghỉ hè ở nhà chú ý an toàn về điện, lửa, ra ngoài đường đừng tụ tập nơi đông người, đừng xuống sông bơi, mọi chuyện đều đặt an toàn lên hàng đầu.

Cuối cùng, chúc các em có một kỳ nghỉ hè vui vẻ.

Nhận xong bài tập thì giải tán đi."

Lớp học lập tức náo loạn hẳn lên, tổ trưởng học tập và các bạn cán bộ môn đang phát bài tập hè.

Phùng Thanh và Tôn Hàng đã nhận đủ ba quyển Văn, Toán, Anh, lúc này đang nhét ba quyển dày cộp cùng sổ liên lạc in điểm mà Bà Ngô phát vào cặp sách.

Vừa nhét đồ, Phùng Thanh vừa tranh thủ liếc nhìn Trần Thượng Chu ngoài cửa sổ.

Tôn Hàng vừa sắp xếp xong cặp sách, chuẩn bị đứng dậy chạy ra ngoài, Phùng Thanh liền túm chặt cậu ấy, rồi làm chậm lại động tác xếp sách của mình, nói: "Từ từ đã, từ từ đã."

"Sao thế?" Tôn Hàng ngồi xuống, vẻ mặt không hiểu chuyện gì.

Phùng Thanh cố ý hạ giọng nói: "Chúng mình chốt chuyện bài tập hè trước đi, lần này cũng đến nhà tớ chép nhé?"

Tôn Hàng vội vã muốn thoát khỏi lớp học để bắt đầu cuộc sống tự do bay nhảy của kỳ nghỉ hè: "Chúng mình vừa về nhà vừa nói đi."

"Không được không được.” Phùng Thanh xua tay: “Không thể để Trần Thượng Chu nghe thấy.

Anh ấy không biết tớ chép bài tập đâu, anh ấy cũng không cho chép bài tập, trước đây anh ấy còn nói chép đáp án là sai mà."

Liếc nhìn Trần Thượng Chu đang đứng ở cửa, Tôn Hàng "ừm" một tiếng, rồi lại nói: "Thế thì chắc chắn chỉ có thể đến nhà cậu thôi, nhà tớ mẹ tớ cách vài bữa lại vào kiểm tra một vòng, chép vừa chậm lại vừa không thoải mái."

"Thế cậu khi nào qua? Chúng ta bắt đầu từ hôm nay nhé?" Phùng Thanh hỏi.

Tôn Hàng suy nghĩ một lát: "Được, lát nữa tớ về nhà một chuyến, nói với mẹ tớ một tiếng là tớ qua tìm cậu ngay."

Phùng Thanh: "Vậy tớ ở nhà đợi cậu, không sang phòng Trần Thượng Chu chơi nữa."

"Ừ ừ ừ, tớ vừa lật qua một chút, tiếng Anh có nhiều câu trắc nghiệm lắm, không tốn thời gian đâu, toán thì bình thường thôi, cái tốn thời gian chỉ có môn Văn, vì có làm văn và nhật ký tuần, nhưng cảm giác nhiều nhất ba ngày là chúng mình cũng viết xong thôi." Tôn Hàng phân tích.

Cuộc thảo luận kết thúc, Phùng Thanh cuối cùng cũng chịu kéo hết khóa kéo còn lại của cặp sách trong một hơi, rồi cùng Tôn Hàng đi ra ngoài lớp tìm Trần Thượng Chu.

Cả ba cùng đi về phía cổng trường.

Vừa ra khỏi cổng trường, Phùng Thanh và Tôn Hàng liền bị mấy gánh hàng rong ở cổng trường thu hút sự chú ý.

Đồ của mấy gánh hàng rong thực ra một tháng cũng chẳng có đồ mới một lần, nhưng Phùng Thanh và Tôn Hàng lại rất thích xem có đồ mới lạ không, Trần Thượng Chu không có hứng thú với những thứ này, cũng đã quen với hai người này rồi, nên chỉ đứng dưới gốc cây bên cạnh chờ.

Khoảng ba năm phút, hai người chen từ đám đông ra ngoài.

Lần này thì không chỉ đi ngắm nghía không thôi, Phùng Thanh và Tôn Hàng mỗi người cầm một cây thước dẻo bằng nhựa dày khoảng 20cm, một cây màu xanh lá, một cây màu xanh dương, bẻ đi bẻ lại trên tay.

"Thật ra tớ thấy mua cái này về cũng chẳng dùng làm gì." Tôn Hàng vừa nhìn chằm chằm cây thước dẻo màu xanh lá của mình vừa nói.