Không ngờ, cậu ấy đang tắm thì bắt đầu cảm thấy hơi choáng váng.
Đến khi tắm xong hẳn, đầu Phùng Thanh càng choáng váng hơn nhiều, cậu ấy chỉ cảm thấy hình như hơi đứng không vững, mũi cũng bị nghẹt, vịn tường đi vào phòng khách nhà mình, cậu ấy còn chưa kịp sấy khô tóc thì đổ vật xuống ghế sofa, ngủ thϊếp đi rất say.
-
Trần Thượng Chu nhận thấy có gì đó không ổn là lúc bảy rưỡi tối.
Thứ Sáu Lâm Như Thiền không có nhà, giờ này như mọi khi, Phùng Thanh đã sang từ sớm rồi, nhưng hôm nay cậu ấy vẫn chưa sang.
Đợi thêm mười phút nữa, vẫn không thấy Phùng Thanh sang, Trần Thượng Chu đứng dậy, mở cửa, gõ cửa nhà Phùng Thanh.
“Cốc cốc——”
Nửa phút trôi qua, không ai ra mở cửa.
“Cốc cốc——”
Trần Thượng Chu lại gõ thêm hai tiếng nữa, vẫn là nửa phút, vẫn không có ai.
Người đâu rồi?
Trần Thượng Chu cau mày.
Đi cùng Lâm Như Thiền ra ngoài rồi à?
Nhưng nếu cuối tuần không sang ngủ, Phùng Thanh chắc chắn sẽ sang báo trước một tiếng.
Trần Thượng Chu nghĩ.
Nghĩ đến đây, Trần Thượng Chu lại đập cửa hai cái, đập xong thấy bên trong vẫn không có tiếng bước chân, anh lại đá vào cửa hai cái, rồi gọi tên Phùng Thanh hai tiếng.
Đúng lúc Trần Thượng Chu định quay về gọi điện hỏi Lâm Như Thiền, thì cuối cùng bên trong cửa có tiếng bước chân vọng ra.
Một lát sau, cửa được mở ra.
Trần Thượng Chu ngước mắt lên, thứ anh thấy là Phùng Thanh với cả mặt đỏ bừng bất thường, mắt lim dim.
Chỉ một cái nhìn, Trần Thượng Chu đã biết ngay, Phùng Thanh bị sốt rồi.
Nhưng còn chưa kịp đợi Trần Thượng Chu phản ứng, Phùng Thanh đã lao thẳng về phía trước, đổ ập vào người anh, giọng nói dính dính lèm bèm: “Anh Trần Thượng Chu, em hình như hơi choáng váng.”
Đỡ Phùng Thanh đứng vững, Trần Thượng Chu đưa tay chạm nhẹ vào trán cậu ấy một cái, nói với vẻ không hài lòng: “Sốt rồi thì choáng váng là phải thôi.”
“Hả?” Phùng Thanh khẽ ưm một tiếng.
Trần Thượng Chu nói: “Chiều chỉ mặc mỗi áo cộc tay, em không cảm thì ai cảm? Thời tiết thế này, ra chút mồ hôi, gió thổi cái là dễ bị lắm.”
Phùng Thanh lại ưm một tiếng, kéo dài mặt ra: “Em không muốn đi tiêm, có thể không đi tiêm được không? Tiêm đau quá trời đất luôn.”
Trần Thượng Chu không thèm để ý đến cậu ấy, lấy chìa khóa ở sảnh, rồi cõng cậu ấy về phòng mình.
Ban đầu định đặt Phùng Thanh thẳng lên giường, nhưng còn chưa đặt xuống thì lại phát hiện tóc cậu ấy vẫn còn ướt, Trần Thượng Chu lại đành tìm máy sấy tóc đến, kêu cậu ấy ngồi lên giường, giúp cậu ấy sấy khô tóc, rồi mới cho nằm xuống.
Trần Thượng Chu lại đi lấy hộp thuốc đặt lên tủ đầu giường, lấy nhiệt kế ra đặt vào nách Phùng Thanh, đo nhiệt độ cho cậu ấy.
Chuông báo thức năm phút vừa reo, Trần Thượng Chu liền lấy nhiệt kế ra, giơ lên nhìn – 39.1℃, nhiệt độ không thấp chút nào.
Đặt nhiệt kế về chỗ cũ, Trần Thượng Chu lục trong hộp thuốc tìm miếng dán hạ sốt và thuốc hạ sốt, dán miếng hạ sốt xong cho Phùng Thanh, Trần Thượng Chu chạy vào bếp lấy một cốc nước nóng, đỡ Phùng Thanh ngồi dậy, đưa thuốc đến trước mặt cậu ấy.
“Uống thuốc trước đi.” Trần Thượng Chu nói.
Phùng Thanh mơ mơ màng màng lẩm bẩm hai câu.
Trần Thượng Chu không nghe rõ, cúi người ghé xuống: “Em nói gì?”
“...Anh Trần Thượng Chu, em không muốn đi bệnh viện, em không muốn tiêm, tiêm đau lắm luôn.” Phùng Thanh lẩm bẩm nói.
Trần Thượng Chu trực tiếp cho thuốc vào miệng Phùng Thanh: “Không đi bệnh viện, uống thuốc trước đã.”