Chương 42

Đợi Lâm Như Thiền vừa ra khỏi nhà, cậu liền vọt một cái chạy sang phòng Trần Thượng Chu.

Sau khi nói với Trần Thượng Chu là Lâm Như Thiền tối nay cũng vắng nhà, Phùng Thanh lại ở phòng Trần Thượng Chu đến rất muộn, xem truyện tranh suốt cả tối, chuyện rùng rợn kia tạm thời bị cậu đẩy ra sau đầu, chỉ là đến giờ tắm như mọi khi, Phùng Thanh đứng trong phòng tắm nhà mình, bật vòi sen, vừa ngẩng mắt lướt qua gương, cái câu chuyện cô bạn bàn trước kể chiều nay lại không kìm được hiện lên trong đầu cậu.

Phùng Thanh giật mình, quấn vội khăn tắm chạy sang nhà Trần Thượng Chu.

Ngày đó Phương Thù còn chưa về nhà, Trần Thượng Chu đang chuẩn bị đi tắm nhìn Phùng Thanh ướt sũng quấn khăn tắm, khẽ nhíu mày.

Phùng Thanh cúi đầu, kéo kéo tay áo Trần Thượng Chu, giọng thương lượng: “...

Trần Thượng Chu, cậu, cậu có thể đứng ở cửa phòng tắm ở cạnh tớ được không?”

“...Trần Thượng Chu?”

Hơi nước bốc lên mờ mịt trên cánh cửa kính mờ của phòng tắm, bên trong tiếng nước lúc vang lúc ngưng, lại một đợt tiếng nước kết thúc, Trần Thượng Chu nghe thấy Phùng Thanh dùng giọng dò hỏi gọi mình.

Trần Thượng Chu: “Tớ đây.”

Phùng Thanh thở phào một hơi: “Sợ chết mất, không nghe thấy động tĩnh bên ngoài, tớ tưởng cậu về rồi.”

“Tớ chưa về.” Trần Thượng Chu đáp.

Phùng Thanh “ừm ừm” hai tiếng, tiếng nước lại vang lên, nhưng lần này cậu không chỉ im lặng tắm nữa, cậu muốn trò chuyện với Trần Thượng Chu: “Trần Thượng Chu, cậu đang làm gì ở ngoài đó? Cậu có thấy chán không?”

“Không chán, tớ đang đọc sách.” Trần Thượng Chu nói.

Nghe vậy, Phùng Thanh đành gạt bỏ ý định trò chuyện.

Nhưng Trần Thượng Chu cứ như có thuật đọc tâm, hình như đoán được cậu đang nghĩ gì, đột nhiên lên tiếng, tìm một chủ đề: “Trước đây, cậu vẫn dám tự tắm một mình mà?”

“Tại vì, tại vì dạo này trong lớp lại rộ lên chuyện kể chuyện ma.” Phùng Thanh vội vàng tiếp lời.

Trần Thượng Chu: “Đã sợ rồi, không nghe là được chứ gì?”

“Cậu không biết đâu, họ kể to lắm, mọi người lại cứ bàn tán mãi trong lớp, tránh không được, có muốn không nghe cũng không xong!” Phùng Thanh giải thích.

Trần Thượng Chu đương nhiên sẽ không tin lời Phùng Thanh.

Anh biết Phùng Thanh chính là vừa sợ lại vừa không nhịn được muốn nghe muốn xem muốn chơi, y hệt việc mới bị mấy đạo cụ trong nhà ma ở công viên giải trí dọa khóc chưa lâu, vẫn sẽ lại muốn đi chơi nhà ma khác.

Phùng Thanh tiếp tục giải thích: “Mấy chuyện mấy hôm trước thì còn đỡ, hôm nay cái bạn nữ bàn trước của tớ ấy, bạn ấy bảo chị họ bạn ấy cũng nhìn thấy ‘thứ dơ dáy’ rồi, lại còn đúng lúc đang gội đầu nữa chứ, vừa ngẩng đầu lên nhìn vào gương thì thấy...

cái đó...

làm tớ sợ đến nỗi không dám tự tắm một mình luôn!”

“Toàn là giả, đừng tin.” Trần Thượng Chu nói ngắn gọn.

Phùng Thanh bĩu môi: “Tớ biết, nhưng tớ cứ thấy hơi sợ, nếu ở đây một mình.”

Hai người cứ Phùng Thanh nói mười câu Trần Thượng Chu đáp một câu, cuối cùng cũng đợi đến lúc Phùng Thanh tắm xong.

Sau khi đưa Phùng Thanh lên giường xong, Trần Thượng Chu mới tự đi tắm.

Thường ngày đợi anh tắm xong về, Phùng Thanh thực ra đã nằm gần như sắp ngủ rồi.

Nhưng hôm nay, lúc Trần Thượng Chu vào phòng, Phùng Thanh vẫn ngồi ở đầu giường, tay cầm một cuốn truyện tranh.

“Sao vẫn còn xem vậy?” Trần Thượng Chu hỏi.

Nghe thấy tiếng Trần Thượng Chu, Phùng Thanh lập tức nhảy dựng lên khỏi giường, răm rắp đặt cuốn truyện tranh về lại giá sách: “Tớ hơi sợ, không dám ngủ một mình.”