Chương 41

Chuông báo hết tiết vừa vang lên, hơn chục cái ghế đẩu nhỏ đã xúm lại quanh cô bạn, hết chỗ chen chân, vài bạn ngồi chen chúc với người khác, có đứa còn đứng hẳn lên, chỉ để nghe cô bạn kia kể nốt câu chuyện rùng rợn.

“Nói lẹ đi, nói lẹ đi! Tại sao tối Thanh minh không được soi gương vậy?”

Cô bạn đằng hắng giọng, rồi hạ thấp âm lượng xuống: “Thật ra tớ cũng không biết tại sao nữa, chị họ tớ cũng không nói, tớ chỉ nhớ chị ấy bảo với tớ là chị ấy *từng nhìn thấy*.”

“Cái gì!?”

“Thật không vậy? Chị ấy thật sự thấy hả?”

“Thế chị ấy không sợ hả?”

Cô bạn: “Sợ chứ, tất nhiên rồi, nên chị ấy mới dặn tớ là tối Thanh minh tuyệt đối đừng soi gương!”

“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?”

“Chị ấy thấy kiểu gì? Thấy ở đâu?”

Cô bạn từ tốn kể, lời kể nhấn nhá có chỗ nhẹ chỗ nặng, tạo cảm giác như thể chính mình đang ở trong câu chuyện: “Chị ấy bảo là, Thanh minh năm kia, chị ấy về quê cùng bố mẹ tảo mộ thì thấy.

Chiều hôm đó đốt tiền vàng mã, khói bụi bám đầy đầu, nên tối mịt chị ấy gội đầu ở nhà cũ.

Nhà cũ chị ấy phòng vệ sinh ở tầng hai, phòng khách tầng một, lúc đó cả tầng hai chỉ có mình chị ấy.

“Chị ấy kể lúc gội đầu cứ nghe thấy tiếng bước chân đi qua đi lại ngoài cửa.

Chị ấy rướn cổ hỏi, ai đấy, ai ở ngoài đấy ạ? Nhưng không ai đáp lời, chị ấy thấy có gì đó không ổn, nhưng lúc đó cũng không nghĩ nhiều, vẫn gội tiếp.

Gội xong chị ấy đứng trước gương sấy tóc, còn chưa bắt đầu sấy, lại nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa, chị ấy lại hỏi một câu nữa, kết quả vẫn không ai trả lời.

Không ai trả lời thì sao? Chị ấy liền mở cửa nhìn thử, ngoài cửa không có gì cả, nhưng chị ấy *cảm nhận rõ ràng một luồng gió*! Mà phòng vệ sinh tầng hai nhà chị ấy *hoàn toàn không có gió*!

“Lúc này chị ấy đã bắt đầu thấy hơi sợ rồi, chị ấy vội vàng đóng cửa lại sấy tóc, định bụng sấy khô tóc rồi xuống tìm người lớn, kết quả *ngay lúc đó*! Mấy cậu đoán xem, chị ấy còn chưa bật máy sấy lên, vừa ngẩng đầu, đã nhìn thấy trong gương có một cái——”

“Á——”

“Sao vậy?! Sao vậy?!”

“Á á á! Ai?! Ai vừa nãy ai sờ tớ một cái?!”

Câu chuyện còn chưa kể xong, mấy bạn nữ ngồi cạnh đã sợ hãi kêu lên.

Cả đám lại bị tiếng la của các bạn nữ làm giật mình, cứ thế người này dọa người kia, lớp học tức thì loạn như cái chợ vỡ.

Động tĩnh lớn quá, chưa đến nửa phút đã thu hút Cô Ngô ở phòng làm việc bên cạnh qua, nghiêm giọng ra lệnh các bạn học sinh về chỗ ngồi, câu chuyện đành bị cắt ngang ngay chỗ gay cấn nhất.

Tôn Hàng những chuyện thế này thì gan lì đặc biệt, khẽ cười không ngớt, nói với Phùng Thanh: “Đám này đúng là, vừa sợ vừa cứ phải đến nghe, chẳng sợ tối về mất ngủ.”

“Đúng đó…” Nói xong, Phùng Thanh chột dạ liếʍ môi, lẳng lặng buông tay đang nắm chặt gấu quần đồng phục trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng vuốt phẳng nếp nhăn.

Suốt cả buổi chiều hôm đó, Phùng Thanh cứ thầm mừng, may mà hôm nay Lâm Như Thiền nghỉ phép, lại còn là thứ Sáu.

Ai ngờ cậu vừa về đến nhà, ăn tối xong với Lâm Như Thiền, thì đã học được một điều mới: *sự việc trái với mong muốn*.

Lâm Như Thiền đột nhiên có việc đột xuất, sắp phải ra ngoài ngay, tối nay không về ngủ.

Phùng Thanh chớp chớp mắt, muốn nói gì đó giữ mẹ lại, nhưng ngẩng đầu thấy Lâm Như Thiền cười rất tươi, cậu đành ngậm miệng.