Chương 40

Nhưng anh Trần Thượng Chu không cho cậu động tay vào, chỉ cho đứng bên cạnh nhìn.

Sau khi nhận được điện thoại của dì Lâm Như Thiền, Phùng Thanh liền vội vàng chạy ra khỏi bếp mở cửa cho dì.

Dì Lâm Như Thiền nói: “Lại sang nhà anh chơi đấy à?”

Phùng Thanh gật gật đầu.

Dì Lâm Như Thiền xoa đầu Phùng Thanh: “Tối qua ngủ có ngon không? Có sợ không con?”

Phùng Thanh nói: “Tối qua con ngủ cùng anh Trần Thượng Chu ạ.”

“Ồ?” Dì Lâm Như Thiền hơi ngạc nhiên.

“Ở nhà mình à?”

Phùng Thanh lắc đầu.

“Ở trong phòng anh ấy ạ.”

“Được rồi, mong là không làm phiền anh ấy.” Dì Lâm Như Thiền lắc lắc con cá đang xách trong tay.

“Cá hấp mẹ hứa với con đây.

Vậy con cứ chơi với anh Trần Thượng Chu đi, làm cá xong mẹ gọi con nhé.”

Nói xong, dì Lâm Như Thiền vừa định quay người về nhà, lại nói thêm.

“Hôm nay dì Phương có vẻ phải làm thêm giờ đúng không? Con bảo anh Trần Thượng Chu một tiếng, đừng nấu cơm trưa nữa, lát sang nhà mình ăn cùng.”

Phùng Thanh lại gật gật đầu, khẽ đáp: “Vâng ạ.”

-

Từ khi có tiền lệ lần này, những thứ Bảy sau đó, dì Lâm Như Thiền đều không về nhà nữa.

Thứ Bảy nào Phùng Thanh cũng ở lại trong phòng anh Trần Thượng Chu đến tối muộn, sau đó về nhà tắm rửa trước khi đi ngủ, rồi ôm gối sang gõ cửa.

Thật ra mỗi khi nhớ lại cuộc nói chuyện giữa chú ấy và mẹ mà cậu nghe lỏm được hôm đó khi trốn sau quầy hàng, Phùng Thanh vẫn sẽ cảm thấy buồn bã khó kìm.

Chỉ là, có lẽ là lời hứa sẽ luôn ngủ cùng cậu của anh Trần Thượng Chu, có lẽ là từ lần đầu tiên cậu thấy chú ấy ở ban công, từ lần đầu tiên cậu thấy chú ấy và mẹ hôn nhau, từ lần đầu tiên cậu biết về mối quan hệ giữa chú ấy và mẹ, Phùng Thanh đã linh cảm được, không lâu nữa sẽ có một ngày như thế này.

Dẫu sao, cậu cảm nhận được, chú ấy không thích cậu, dù hai người chưa bao giờ thực sự đứng đối diện nhau.

Cậu cũng biết, mẹ không thể nào mãi chỉ là mẹ của mình cậu được, mẹ sẽ có cuộc sống mới, sẽ có một gia đình mới.

Chỉ là, ít nhất lúc này, mẹ cũng chỉ thỉnh thoảng không ở nhà, và vẫn chỉ là mẹ của riêng cậu thôi.

-

Khoảng thời gian sau Tết Thanh Minh, lớp Một/Ba trường Tiểu học Thị Tây bắt đầu lan truyền một cuốn truyện kể về chuyện ma.

Năm mươi đứa nhóc tí teo, đến mặt chữ còn chưa nhận hết, vậy mà cầm cuốn truyện ma ấy chuyền tay nhau, bàn tán vô cùng sôi nổi.

Cứ đến giờ ra chơi, mọi người lại tụ tập lại thành từng nhóm, bàn tán về những chuyện ma quỷ trong sách.

Chỉ vài ngày sau, bộ óc năng động của lũ trẻ không còn thỏa mãn với mấy tình tiết hư cấu trong truyện nữa, chúng bắt đầu tư duy mở rộng, bàn luận về những chuyện kỳ lạ có thật mà người ta từng thấy trong đời.

Đứa thì “nghe nói”, đứa thì “hình như”, mỗi chuyện kỳ quái cứ thế được lan truyền sống động như thật.

Bàn trên của Phùng Thanh là một bạn nữ.

Giờ ra chơi tiết trước, khi chúng nó nói chuyện về chuyện Tết Thanh Minh về quê tảo mộ, bạn nữ kia vỗ đùi một cái, bảo nhớ ra Tết Thanh Minh năm ngoái, mình về quê tảo mộ cùng bố mẹ, gặp chị họ.

Chị ấy bảo tối Tết Thanh Minh đừng soi gương bừa bãi, bảo sẽ thấy đồ bẩn.

Cả đám nghe chăm chú lắm, thế mà chuyện còn chưa kịp kể xong phần mở đầu thì chuông vào lớp đã vang lên rồi.

Ai nấy thở dài thườn thượt về chỗ, suốt cả tiết học, đứa nào đứa nấy lòng như lửa đốt, ngứa ngáy không yên.