Soi gương kiểm tra lại lớp trang điểm một lần nữa xong, dì Phương ra gương toàn thân ở hiên nhà soi soi lại.
Soi xong, dì quay lại nhà vệ sinh, hạ giọng xuống.
“Tối qua mẹ mua trứng rồi, trưa nay con tự làm cơm rang trứng mà ăn tạm nhé.
Nhưng nếu trưa cô Lâm chưa về, con nhớ hâm nóng một phần cho Tiểu Phùng Thanh nữa đấy, được không?”
Nhổ bọt kem đánh răng ra khỏi miệng, anh Trần Thượng Chu gật đầu.
“Con biết rồi ạ.”
Dặn dò xong, dì Phương đi làm.
Anh Trần Thượng Chu rửa mặt xong về phòng thay quần áo, thay xong cũng ra ngoài.
-
Phùng Thanh tỉnh giấc lúc tám giờ.
Cậu nhắm mắt duỗi người một cái trong chăn.
Duỗi người xong, cậu dụi dụi mắt, cố gắng mở mắt ra để tỉnh táo hẳn, nào ngờ mắt vừa mở được một nửa, thấy trần nhà hơi lạ, cậu liền bật dậy khỏi chăn ngay.
Đây là đâu? Ồ… Đây là phòng ngủ của anh Trần Thượng Chu.
Sau khi nhận ra đây là phòng ngủ của anh Trần Thượng Chu, Phùng Thanh mới nhớ ra tối qua mình đã ngủ cùng anh Trần Thượng Chu.
Vậy anh Trần Thượng Chu đâu rồi?
Phùng Thanh nhìn quanh phòng một lượt, cuối cùng chỉ thấy trên tủ đầu giường có một bộ đồ ngủ được gấp rất gọn gàng, là bộ hôm qua anh Trần Thượng Chu mặc.
Vội vàng bò dậy khỏi giường, Phùng Thanh bước ra khỏi phòng.
“Trần Thượng Chu?”
Cũng không thấy anh Trần Thượng Chu trong phòng khách, Phùng Thanh thử gọi một tiếng, nhưng cũng chẳng thấy ai đáp lại.
Người đâu rồi?
“Cạch cạch——” Đúng lúc Phùng Thanh hơi lúng túng không biết làm sao, ở hiên nhà vọng đến tiếng ổ khóa bị xoay, Phùng Thanh chạy ra, thấy anh Trần Thượng Chu đang đẩy cửa bước vào.
Anh Trần Thượng Chu mặc một bộ đồ thể thao dài tay dài chân, mồ hôi nhễ nhại, trong tay còn xách bốn cái bánh bao với hai túi sữa đậu nành.
Trông có vẻ như anh ấy đã dậy sớm đi chạy bộ, tiện đường mua bữa sáng về.
Anh Trần Thượng Chu nói: “Tỉnh rồi à?”
Phùng Thanh gật đầu, cười một cái: “Vừa mới tỉnh ạ.”
Anh Trần Thượng Chu khẽ “Ừm” một tiếng.
“Về nhà đánh răng rửa mặt đi, rồi sang ăn sáng.”
“Vâng ạ!” Phùng Thanh đồng ý xong, về nhà đánh răng rửa mặt rồi thay bộ đồ ngủ, tinh thần sảng khoái chạy sang ăn bánh bao anh Trần Thượng Chu mua.
Lúc ngồi vào bàn ăn sáng, anh Trần Thượng Chu vẫn mặc bộ đồ thể thao dài tay ấy.
Phùng Thanh nhìn anh một cái rồi hỏi: “Trần Thượng Chu, anh chạy bộ dưới nhà mỗi ngày à?”
Anh Trần Thượng Chu đáp: “Nếu không có tiết học thì đều chạy.”
Phùng Thanh “À à” ra vẻ ngộ ra, rồi gật đầu hai cái.
“Thảo nào!”
Anh Trần Thượng Chu nói: “Thảo nào cái gì?”
Phùng Thanh: “Thảo nào anh đánh nhau giỏi thế! Sức lực chẳng giống người lúc nào cũng chỉ vùi đầu làm bài tập gì cả!”
Anh Trần Thượng Chu: “…”
Có lẽ vì đã ngủ cùng anh Trần Thượng Chu, có lẽ vì câu nói tối qua của anh Trần Thượng Chu, tóm lại, Phùng Thanh thấy hôm nay mình đặc biệt muốn ở cùng anh Trần Thượng Chu.
Ăn sáng xong, cậu tự giác lấy cuốn truyện chữ anh Trần Thượng Chu đã giao cho mình từ tủ sách ra, bắt đầu đọc to.
Đọc xong mười trang, cậu đặt sách về chỗ cũ, rút hai cuốn truyện tranh ra ngồi khoanh chân bắt đầu xem, xem một mạch đến giờ cơm trưa.
Đương nhiên, giữa chừng anh Trần Thượng Chu cũng không quên dắt cậu ra ban công thực hiện bài tập thư giãn mắt định kỳ.
Dì Lâm Như Thiền về nhà trước giờ cơm trưa.
Lúc Phùng Thanh nhận được điện thoại của dì Lâm Như Thiền, cậu và anh Trần Thượng Chu đã đứng trong bếp, chuẩn bị lấy trứng trong tủ lạnh ra rang cơm trứng.