“Trần Thượng Chu, tuần trước tớ đi đón mẹ ấy...
Thật ra lúc ấy tớ nói dối anh, tớ có đi đón mà, chứ không phải không đi.
Nhưng khi tớ đi đón mẹ, tớ thấy chú ấy rồi.”
Anh Trần Thượng Chu khựng lại.
Chú ấy? Chú nào?
“Anh thấy rồi mà, là bạn trai của mẹ tớ đấy, tớ từng chỉ cho anh xem ở ban công rồi.” Phùng Thanh cứ thế nói.
Anh Trần Thượng Chu lúc này mới nhớ ra, đúng là có người như vậy.
Giọng Phùng Thanh rất chậm: “Tớ thấy chú ấy đi cùng mẹ, thế là tớ trốn đi.
Rồi tớ nghe thấy chú ấy nói… chú ấy bảo muốn cưới mẹ, bảo muốn mẹ chuyển đến ở cùng chú ấy, chú ấy bảo tớ là cục nợ, rồi nói sẽ không nuôi con của người khác… Tớ còn nghe thấy mẹ nói, nếu hai người kết hôn, mẹ sẽ thường xuyên về thăm tớ.”
Anh Trần Thượng Chu giật mình.
“Trần Thượng Chu, anh nói xem, thế này có phải là, có một ngày mẹ sẽ không cần tớ nữa không?” Phùng Thanh lại hít mũi sụt sịt một cái.
“Mẹ tuy sẽ thường xuyên về thăm tớ, nhưng thật ra sau này, nơi khác mới là nhà của mẹ? Phải không?”
Anh Trần Thượng Chu im lặng rất lâu.
Im lặng đến mức Phùng Thanh tự mình trả lời câu hỏi của mình.
“…Chắc là thế rồi.”
Mãi lâu sau, anh Trần Thượng Chu xoay người lại, giơ tay ôm lấy Phùng Thanh, rồi nhẹ nhàng chậm rãi vỗ vỗ lưng cậu hai cái.
Anh Trần Thượng Chu muốn để giọng mình mềm mỏng hơn một chút, nhưng vì hầu như chưa bao giờ nói thế bao giờ nên hơi gượng gạo.
“Phùng Thanh, tớ không giỏi an ủi người khác cho lắm, tớ cũng không biết sau này mọi chuyện sẽ thế nào.
Nhưng… tối nay cậu sợ thì có thể cứ sang đây ngủ.”
Sáng sớm hôm sau, bảy giờ đúng, chuông báo thức trên tủ đầu giường vang lên đúng giờ.
Anh Trần Thượng Chu rút tay phải ra tắt chuông, tắt xong vừa định chống tay xuống giường để ngồi dậy thì mới thấy, tay trái của mình đã tê dại hết rồi.
Quay đầu nhìn sang, nửa người Phùng Thanh đang đè chặt lên tay trái và chân trái của anh, chắc là đè suốt cả nửa đêm.
Cái người này ngủ không yên một chút nào, tối qua anh Trần Thượng Chu đã phát hiện ra rồi.
Lúc chưa ngủ say hẳn, Phùng Thanh sẽ lăn qua lăn lại trên giường, ngủ say rồi thì sẽ cọ vào chỗ ấm áp.
Ban đầu hai người ngủ riêng mỗi người một bên, ngủ được một lát Phùng Thanh cứ nhích lại gần anh dần, đến nửa đêm anh Trần Thượng Chu đã suýt dịch ra đến mép giường sắp ngã xuống rồi, Phùng Thanh vẫn cứ chen về phía anh.
Cuối cùng, anh Trần Thượng Chu đành phải nhấc Phùng Thanh về chỗ cũ, mặc kệ cậu lăn sang đè lên người mình mà ngủ.
Nhấc nửa người Phùng Thanh đang đè lên mình ra, anh Trần Thượng Chu bắt đầu cử động tay trái và chân trái của mình.
Cử động cho đỡ tê xong, anh Trần Thượng Chu nhẹ nhàng xuống giường.
Vừa ra khỏi phòng, anh đã thấy dì Phương đang soi gương tô son trong nhà vệ sinh.
Dì Phương đi làm cuối tuần là chuyện thường, giờ này đang chuẩn bị đến công ty.
Thấy anh Trần Thượng Chu vào nhà vệ sinh lấy kem đánh răng, dì Phương hơi hất cằm về phía phòng ngủ nhỏ, cười nói: “Tiểu Phùng Thanh vẫn đang ngủ à?”
“Vâng.” Dì Phương hỏi: “Tối qua cậu ấy ngủ có ngon không?”
Nghĩ đến Phùng Thanh lúc ngủ say, anh Trần Thượng Chu đáp: “Chắc là ổn ạ.”
Dì Phương yên lòng: “Thế thì tốt rồi. Lát nữa con đi mua bữa sáng, nhớ mua cả phần cho Tiểu Phùng Thanh nữa nhé.”
Đã bắt đầu đánh răng, không nói được, anh Trần Thượng Chu chỉ gật đầu.