Chương 37

“Được rồi, tối nay có bất cứ chuyện gì, gọi điện cho mẹ ngay nhé.”

Phùng Thanh: “Vâng, con biết rồi.”

Điện thoại cúp máy, Phùng Thanh lại bắt đầu thấy hơi mất tập trung, đến cả cuốn truyện tranh đang đọc dở trước mắt cậu cũng chẳng còn tâm trí để tiếp tục nữa.

Năm rưỡi chiều, dì Phương về nhà bắt đầu chuẩn bị bữa tối.

Phùng Thanh nói với anh Trần Thượng Chu một tiếng rồi về nhà mình.

Cậu làm theo lời mẹ dặn, lấy cơm rang trong tủ lạnh ra, thành thạo cho vào lò vi sóng.

Ăn xong lại thành thạo dọn dẹp bát đũa, rồi canh đúng giờ nghĩ bụng chắc anh Trần Thượng Chu cũng đã ăn tối xong, cậu lại sang gõ cửa nhà anh ấy, chạy sang nhà anh Trần Thượng Chu xem truyện tranh.

Cậu xem mãi đến tối muộn.

Muộn đến mức Phùng Thanh nhìn chữ trong ô thoại truyện tranh mà cũng ngáp, cậu vẫn ở lại trong phòng anh Trần Thượng Chu.

Đúng lúc cậu nhìn giờ trên chiếc Tiểu Linh Thông, nghĩ bụng anh Trần Thượng Chu chắc sắp đi ngủ rồi, cũng nên về nhà thôi, thì anh Trần Thượng Chu lại gọi tên cậu một tiếng.

“Phùng Thanh.”

Phùng Thanh ngẩng đầu lên.

“Tớ, tớ về nhà ngay đây ạ—”

“Nếu tối nay cậu ngủ một mình ở nhà, sợ thì có thể mang gối sang đây, ngủ cùng với tớ.” Anh Trần Thượng Chu nói.

-

Khi nghe thấy cuộc điện thoại của Phùng Thanh, anh Trần Thượng Chu đã đoán được tối nay mẹ cậu ấy không về nhà.

Đến tận chín rưỡi tối, giờ này, nếu là bình thường, dù cô Lâm Như Thiền có về hay không, giờ này Phùng Thanh cũng đã về rồi, nhưng tối nay Phùng Thanh vẫn chưa về, anh Trần Thượng Chu lập tức khẳng định suy đoán của mình.

Quả nhiên, lời anh vừa dứt, Phùng Thanh liền ngạc nhiên tột độ, nhưng chắc hẳn cũng nhanh chóng hiểu ra tại sao anh Trần Thượng Chu lại biết, sau đó gật đầu hai cái, chạy về nhà.

Phùng Thanh sang sau khi đã tắm xong, mặc bộ đồ ngủ, lúc gõ cửa còn ôm theo chiếc gối của mình.

Mở cửa cho Phùng Thanh, lại giúp cậu đặt gối lên giường mình xong, anh Trần Thượng Chu mới đi tắm.

Anh Trần Thượng Chu tắm xong trở về, Phùng Thanh đã trèo lên giường, tự kéo chăn đắp kín người, trông như đã ngủ thϊếp đi.

Anh nhẹ nhàng hơn, đóng cửa phòng lại, tiện tay tắt đèn.

Mãi đến khi anh nằm xuống giường, nghe thấy tiếng thở rất nặng và nghèn nghẹt của người bên cạnh, cùng tiếng hít mũi sụt sịt, anh Trần Thượng Chu mới nhận ra, Phùng Thanh vẫn chưa ngủ.

Phùng Thanh đang nằm trên giường lén khóc thút thít.

Anh Trần Thượng Chu rút một tờ giấy từ tủ đầu giường, đưa cho Phùng Thanh.

Phùng Thanh nuốt nước bọt, nhận lấy tờ giấy từ tay anh Trần Thượng Chu, lau nước mắt rồi xì mũi sạch sẽ.

Mãi lâu sau, anh Trần Thượng Chu mới nghe thấy tiếng Phùng Thanh gọi tên mình.

“Trần Thượng Chu.” Giọng Phùng Thanh vẫn còn nghẹt mũi rất nặng.

Anh Trần Thượng Chu khẽ “Ừm” một tiếng.

“Trần Thượng Chu.” Phùng Thanh lại gọi anh một lần nữa.

Anh Trần Thượng Chu lại “Ừm” một tiếng theo ý cậu: “Sao thế?”

Phùng Thanh nhích lại gần phía anh Trần Thượng Chu hơn một chút, nước mắt vẫn rơi.

“Trần Thượng Chu, thật ra tớ không sợ ngủ một mình đâu.

Mẹ trực đêm, tớ vẫn ngủ một mình ở nhà mà.

Chỉ là hồi trước, mẹ toàn chờ tớ ngủ rồi mới đi, hoặc nửa đêm mẹ sẽ về, chứ không đi cả đêm không về nhà như thế.”

Anh Trần Thượng Chu lại khẽ “Ừm” một tiếng.

Ngay lúc anh Trần Thượng Chu nghĩ rằng Phùng Thanh đã giải thích xong lý do vì sao sợ, và sắp đi ngủ ngoan rồi.

Phùng Thanh đột nhiên đổi giọng, nhắc đến chuyện tuần trước, giọng mũi dường như càng nặng hơn.