"Vâng ạ." Phùng Thanh gật đầu.
"Vậy mẹ không làm phiền con và anh nữa nhé, mau vào chơi đi." Mẹ Lâm Như Thiền lắc lắc con quay trong tay: “Cái này mẹ đưa cho con luôn hay để mẹ mang vào phòng giúp con?"
"Phòng ạ." Phùng Thanh đáp.
Mẹ Lâm Như Thiền cười nói: "Được, vậy con mau vào xem truyện tranh tiếp đi, mẹ nghỉ một lát sẽ chuẩn bị bữa tối cho chúng ta."
Nhìn mẹ Lâm Như Thiền về nhà, Phùng Thanh mới đóng cửa lại.
Cậu xách hai túi hạt dẻ trong chiếc túi nhựa, bước vào phòng Trần Thượng Chu, đặt hạt dẻ lên bàn Trần Thượng Chu, nói: “Của cậu và của tớ."
Trần Thượng Chu "ừm" một tiếng, rồi từ trong túi lấy ra một hạt dẻ, bóc vỏ, đưa cho Phùng Thanh.
Cậu đã nghe hết toàn bộ cuộc đối thoại, ngay từ khi nghe thấy câu "tình tiết cảm động" kia, ánh mắt đã lướt qua cuốn truyện tranh trên thảm, cái cuốn mà Phùng Thanh vẫn cứ nhìn chằm chằm vào trang bìa.
Trần Thượng Chu nhớ rõ cốt truyện, trong cuốn này căn bản làm gì có tình tiết cảm động, toàn bộ đều là đánh đấm nhau.
"...Cảm, cảm ơn." Phùng Thanh nói.
Trần Thượng Chu chỉ bảo: "Đi rửa mặt đi."
-
Mấy ngày tiếp theo, Phùng Thanh cứ thơ thẩn mãi.
Cậu luôn cảm thấy trên đầu mình lơ lửng một con dao mang tên "mẹ sẽ rời bỏ mình", con dao này lúc nào cũng có thể rơi xuống và chặt phăng đầu cậu.
Mấy lần, cậu và Tôn Hàng đứng chờ Trần Thượng Chu ở cổng trường.
Tôn Hàng hăng say nói chuyện phim hoạt hình, chuyện game với cậu, Phùng Thanh cứ nghe tai này lọt tai kia, có lúc còn hồn bay phách lạc, lần nào cũng phải Tôn Hàng gọi mấy tiếng, mới kéo cậu về lại thực tại.
Đúng lúc Phùng Thanh cứ nghĩ là, con dao đó có lẽ thật sự sẽ đợi đến rất lâu nữa, mới rơi xuống thì——
Chiều thứ Bảy, cậu đang ở trong phòng Trần Thượng Chu đọc sách và xem truyện tranh xong, vốn dĩ là giờ mẹ Lâm Như Thiền đã tan làm về rồi, thì cậu nhận được điện thoại của mẹ Lâm Như Thiền.
Tiếng chuông reo lên từ chiếc Tiểu Linh Thông treo trên cổ Phùng Thanh, Phùng Thanh nhìn Trần Thượng Chu một cái, vốn dĩ sợ làm phiền Trần Thượng Chu học nên định ra phòng khách nghe máy, còn chưa kịp đứng dậy, đã nghe thấy Trần Thượng Chu nói không sao, Phùng Thanh liền bấm nghe máy luôn.
"Bé con, bây giờ con đang làm gì đấy?" Mẹ Lâm Như Thiền hỏi.
Phùng Thanh nói thật: “Con đang xem truyện tranh ở nhà anh Trần Thượng Chu ạ."
"Ồ vậy à, mẹ bàn với con chuyện này có được không?" Mẹ Lâm Như Thiền dịu dàng nói.
"Chuyện gì thế ạ?" Phùng Thanh lập tức có dự cảm chẳng lành.
Mẹ Lâm Như Thiền: "Hôm nay mẹ có chút việc đột xuất, có lẽ phải sáng mai mới về được, tối nay con ngủ ở nhà một mình có được không?"
Dự cảm thành sự thật, Phùng Thanh im lặng một lúc lâu: “Mẹ hôm nay không về ạ?"
"Ừm."
Phùng Thanh lại nói: “...Vâng ạ."
"Trưa nay mẹ có rang cơm thịt băm với cải thảo để trong tủ lạnh rồi, vốn định tan làm rồi hâm nóng ăn cùng con, vậy tối nay con chịu khó tự hâm lại ăn làm bữa tối nhé?" Mẹ Lâm Như Thiền nói.
Giọng Phùng Thanh nhỏ đi một chút: "Con biết rồi ạ."
"Tối ngủ, nhất định phải nhớ đóng cửa cẩn thận đấy nhé." Mẹ Lâm Như Thiền lại dặn dò.
"Vâng ạ, con biết rồi, con sẽ đóng cửa cẩn thận." Giọng Phùng Thanh lại nhỏ đi một chút.
Mẹ Lâm Như Thiền: "Mai con muốn ăn gì? mẹ mua sẵn về làm cho con, coi như đền bù cho con vì tối nay phải ngủ một mình, được không?"
"Ăn gì cũng được.” một lát sau, Phùng Thanh lại nói: “Vậy ăn cá đi ạ, con muốn ăn cá hấp rồi."