Cậu không dám gõ quá mạnh, sợ mẹ Lâm Như Thiền nghe thấy tiếng động này.
Có điều cậu cũng chẳng biết Trần Thượng Chu có nghe thấy tiếng động này không, mặc dù Trần Thượng Chu ở nhà một mình lúc nào cũng yên tĩnh, nhưng hôm nay cậu ấy đang ở trong phòng nhỏ xem tiếng Anh, thật sự chưa chắc đã nghe thấy.
Trong lúc suy nghĩ lung tung, Phùng Thanh lại khẽ gõ thêm mấy lần nữa, tần suất bắt đầu hơi gấp gáp.
Đúng lúc Phùng Thanh nghe thấy tiếng bước chân mẹ Lâm Như Thiền lên nhà, Trần Thượng Chu đã mở cửa nhà.
Thấy cửa mở, Phùng Thanh chẳng nói chẳng rằng chui tọt vào trong, vừa vào trong đã đóng sầm cửa lại ngay, động tác đóng cửa cũng rất gấp gáp.
Ngẩng đầu lên, Phùng Thanh đối diện với ánh mắt Trần Thượng Chu.
Trong mắt Trần Thượng Chu hiện lên vẻ khó hiểu trước hành động này của Phùng Thanh, cậu liếc nhìn Phùng Thanh, rồi liếc nhìn cánh cửa lớn đã đóng sập phía sau mình: “Cậu không phải đi đón mẹ tan làm sao?"
Lời vừa dứt, Trần Thượng Chu nghe thấy tiếng cửa nhà Phùng Thanh mở ra rồi lại đóng lại.
Đây là mẹ Lâm Như Thiền đã về.
"Sao thế?" Trần Thượng Chu lại hỏi.
Phùng Thanh dùng cái vẻ ngụy trang vụng về để lấp liếʍ: “Không, không có gì đâu.
Chỉ là, tớ đột nhiên nhớ ra mười trang sách hôm nay còn chưa đọc cho cậu nghe."
Trần Thượng Chu nhắc cậu: "Cậu đọc rồi mà."
"...Ồ, ồ." Phùng Thanh nói: “Tớ không đi đón mẹ, lười quá nên tớ về luôn.
Nghe tiếng động này, hình như vừa khéo lướt qua nhau."
Trần Thượng Chu nhìn chằm chằm cậu: “Có chuyện gì rồi?"
"Không, thật sự không có." Phùng Thanh cúi đầu nói.
Thấy Phùng Thanh không muốn nói, Trần Thượng Chu cũng không hỏi nữa, sau khi "ừm" một tiếng liền đi thẳng về phía phòng mình.
Phùng Thanh đi theo sau cậu, như mọi khi cởi giày rồi ngồi khoanh chân lên thảm, nhưng cũng có điểm khác biệt, ví dụ như bình thường trước khi ngồi sẽ đi đến chỗ kê chân lấy hai cuốn truyện tranh, hôm nay lại ngồi xuống luôn, ngồi xuống thẫn thờ ngẩn người mất nửa phút, mới bỗng dưng nhận ra tay mình trống không, lại đứng dậy đi đến giá sách lấy truyện tranh.
Trần Thượng Chu định nói gì đó, nhưng do dự một lúc, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại, cắm đầu tiếp tục xem tiếng Anh.
Khoảng nửa phút sau, Trần Thượng Chu nghe thấy mẹ Lâm Như Thiền gọi Phùng Thanh ở ngoài cửa.
Nếu là bình thường, Phùng Thanh đáng lẽ đã chạy ra mở cửa cho mẹ Lâm Như Thiền rồi, nhưng hôm nay, mẹ Lâm Như Thiền gọi mấy tiếng mà Phùng Thanh vẫn không nhúc nhích, Trần Thượng Chu quay đầu nhìn mới phát hiện ra, Phùng Thanh vẫn còn đang thẫn thờ.
Bởi vì cuốn truyện tranh trong tay Phùng Thanh vẫn luôn dừng lại ở ngay trang bìa đầu tiên sau khi lật ra.
"Phùng Thanh." Trần Thượng Chu gọi cậu một tiếng.
Phùng Thanh lúc này mới như sực tỉnh ngẩng đầu nhìn cậu: “Sao, sao thế?"
"Mẹ cậu đang gọi cậu ở ngoài cửa." Trần Thượng Chu nói.
Phùng Thanh chậm chạp "ồ ồ" hai tiếng, mới đặt cuốn truyện tranh xuống cạnh chân, đứng dậy đi giày rồi đi về phía cửa ra vào.
-
Tay đặt lên tay nắm cửa, mất nửa giây Phùng Thanh mới mở cửa.
Mở cửa ra, vừa nhìn thấy mẹ Lâm Như Thiền, cậu vừa thốt ra được đúng một âm tiết của từ "Mẹ", mẹ Lâm Như Thiền đã đưa tay xoa đầu cậu, cười nói: “Sao hôm nay gọi mãi con mới chịu ra mở cửa thế?"
"Vừa hay thấy tình tiết hay, xem say sưa quá nên không nghe thấy ạ." Phùng Thanh tiện miệng nói bừa.
Hồi nhỏ Phùng Thanh xem phim cùng mẹ cũng từng khóc rồi, cứ một chút tình tiết cảm động thôi là Phùng Thanh đã có thể khóc sưng cả mắt, thế nên mẹ Lâm Như Thiền cũng không hề nghi ngờ cái cớ này, chỉ xoa đầu Phùng Thanh, cười nói: “Vậy chúng ta mau bỏ qua đoạn này, xem tiếp mấy tình tiết hạnh phúc vui vẻ đằng sau nhé."