Vị thượng tướng vẫn giữ vẻ thờ ơ, không có gì thay đổi so với trước, nhưng anh ta lại cảm thấy có gì đó khác lạ, sau lưng cứ vương vấn một cảm giác lạnh lẽo khó tả.
"... Vâng, thuộc hạ đi ngay."
"Khoan đã." Thượng tướng gọi anh ta lại: "Hai tháng nữa, lô vũ khí bổ sung cho kho quân nhu có phải sẽ đi qua khu vực từ trường hỗn loạn phía trước tinh vực Tây Bắc không?"
"Đúng vậy, kho quân nhu đang cần gấp, khu vực từ trường hỗn loạn tuy nguy hiểm, nhưng lại tiết kiệm được hơn một nửa thời gian so với các tuyến đường khác."
Thượng tướng gật đầu: "Lô hàng đó sẽ do tôi đích thân áp tải."
"Vâng, thuộc hạ sẽ đi sắp xếp ngay."
Đợi anh ta đi rồi, Cung Độ vén một lọn tóc trắng bạc xõa trên vai.
Một lúc lâu sau, hắn đột nhiên cười khẽ: "... Thực ra màu đen vẫn hợp hơn."
Đốm sáng nhỏ trong thức hải của hắn nhấp nháy, không nói gì.
...
"Thầy ơi! Ăn cơm thôi!"
Tiếng của Kim Đại Kha từ phòng bên cạnh vọng sang.
Ánh nắng ban mai chiếu vào bệ cửa sổ phòng ngủ của Lan Hà, trên bệ cửa có hai chậu hoa, một chậu trồng hoa mười giờ đang phát triển rất tươi tốt, chậu còn lại vẫn trơ trụi.
"Tưới nước xong tôi ra ngay!"
Lan Hà đứng bên cửa sổ đáp lại, cầm bình tưới rót một ít nước vào tay, sau đó cẩn thận nhỏ xuống giữa chậu hoa trống trơn.
Đất lún xuống tạo thành một hố nhỏ, một hạt giống bé xíu nằm bên trong.
Lan Hà tưới nước xong, giơ tay tạo một lớp bảo vệ bằng tinh thần lực rồi mới yên tâm rời đi.
Từ khi Thủ Băng tiếp quản căn bếp nhỏ của Hi Quang, trình độ ăn uống của mấy người Lan Hà liền tăng lên chóng mặt. Một ngày ba bữa chưa bao giờ trùng lặp, kết hợp đầy đủ thịt và rau, khẩu phần ăn rất hợp lý.
Bên cạnh Lan Hà đều là đồ ngọt anh thích, tuy bệnh dạ dày đã thuyên giảm, anh không bị hạn chế ăn đồ ngọt nữa, nhưng gần như không động đến món chính.
Thủ Băng phụ trách nấu ăn, Kim Đại Kha đương nhiên đã kể cho cậu ta nghe chuyện dạ dày của Lan Hà không tốt, ban đầu Thủ Băng còn chiều theo, nhưng càng về sau càng thấy đau đầu, lại không chống lại được những câu hỏi dịu dàng kèm theo nụ cười của Lan Hà "Tiểu Băng, hôm nay đồ ngọt có hơi ít nhỉ?", "Bánh xoài hôm qua rất ngon, còn không?", "Hôm nay dạy cậu đến rất khuya, ngày mai có thể thêm bữa phụ không?"
...
Mãi cho đến khi Lan Hà suýt tái phát bệnh dạ dày.
Kể từ đó, lượng đồ ngọt của Lan Hà ngày càng ít đi, gần như mỗi loại chỉ ăn được hai ba miếng là hết.
Kim Đại Kha: "Trồng lâu như vậy rồi, hạt giống của thầy vẫn chưa nảy mầm sao ạ?"
Lan Hà: "Vẫn chưa, vẫn y như cũ."