Chương 11

Nghĩ đến đây, bà ta chỉ thấy nghẹn họng, hận đến nghiến răng nhưng cũng chẳng dám làm gì.

Chỉ có thể nhịn cơn giận đang bốc hỏa, ném mạnh cây gậy xuống đất, trừng mắt hét lên:

“Cút! Cút về phòng thu dọn đồ đạc đi! Mai sáng sớm cuốn xéo xuống nông thôn cho tao!”

“Ha!”

Nghe vậy, Lương Tư Tư bật cười lạnh, ánh mắt quét qua Vương Ngọc Lan, Lương Phương Phương và Lương Khang Khang, trong đáy mắt thoáng qua một tia lạnh lẽo kỳ dị, cô không hề do dự quay người bước thẳng về căn phòng tồi tàn của mình.

Cái thân thể gầy yếu này giờ chưa phải lúc đối đầu trực diện. Việc quan trọng nhất là phải giữ mạng đã.

Còn chuyện trả thù ấy à? Chẳng phải đang trên đường tới rồi sao?

Nghĩ tới đây, khóe môi Lương Tư Tư bất giác nhếch lên, nụ cười lạnh như băng.

Nhìn bóng lưng cô rời đi, dáng vẻ thong dong ấy càng khiến Vương Ngọc Lan tức đến mặt đỏ tía tai, cổ nổi gân xanh.

Bà ta chỉ cảm thấy mình sắp bị con tiện nhân đó làm cho tức chết!

Lần đầu tiên trong đời, bà ta bị đứa con gái mỏng manh mà bao năm nay mình muốn nắn sao thì nắn dám bật lại!

“Con tiện nhân! Đồ không ra gì...”

“Mẹ đừng tức giận, đợi nó về quê đi. Tới Hắc Long Giang rồi, nó đừng mong sống yên thân!”

Nghe mẹ nghiến răng nghiến lợi chửi rủa, Lương Phương Phương vội vàng bước lên xoa lưng an ủi. Trong lòng cô ta cũng chẳng dễ chịu gì.

Sao nghĩ mãi mà vẫn không hiểu nổi? Lương Tư Tư người chị hơn cô ta một tuổi, từ nhỏ yếu đuối nhút nhát, nói gì nghe nấy sao bỗng nhiên như biến thành người khác?

Nghe con gái an ủi, Vương Ngọc Lan mới nhớ ra lúc trước hai vợ chồng bà ta đã tráo suất đi lao động vùng quê của con gái mình, nhét cho Lương Tư Tư.

Bà ta còn cố ý đổi điểm đến từ phương Nam ấm áp quanh năm thành Hắc Long Giang khắc nghiệt.

Phương Nam ấm áp như mùa xuân, sao bà ta có thể để con tiện nhân kia đi hưởng phúc được?

Nghĩ tới nghĩ lui, Vương Ngọc Lan quyết định: đẩy Lương Tư Tư đến Hắc Long Giang, bắt nó chịu khổ sở trong cái lạnh thấu xương. Tốt nhất là chết cứng ở nơi quỷ quái đó, khỏi phải quay về!

“Phải rồi! Suýt nữa quên mất chuyện này!

Hắc Long Giang lạnh đến mức có thể đông chết người đấy! Nó thì không tiền, không áo dày, xem nó trụ được mấy ngày?”

Nói đến đây, trong mắt Vương Ngọc Lan ánh lên vẻ hiểm độc và đắc ý.

Nếu Lương Tư Tư thực sự chết ở quê, vĩnh viễn không trở lại thì đúng là quá tốt!

Khỏi phải ngày ngày nhìn thấy con ăn hại đó là đã thấy bớt tức rồi!

Lương Phương Phương cũng gật đầu nhìn về phía căn phòng tồi tàn kia.

Thật ra ban nãy, cô ta cũng cảm thấy Lương Tư Tư hôm nay rất khác. Quan trọng nhất là, cô ta bỗng thấy cô toát ra một cảm giác nguy hiểm mơ hồ.

Nếu cứ để người như vậy sống tiếp, với những gì cả nhà họ đã làm với chị ta suốt bao năm qua, liệu chị ta có tìm cách trả thù không?

Nghĩ tới đây, Lương Phương Phương bỗng lạnh sống lưng.

Lương Tư Tư, con tiện nhân đó, nhất định phải chết ở nông thôn!

“Ối chao con trai yêu của mẹ ơi! Vào nhà nào, mẹ bôi thuốc cho, lát là bớt sưng thôi...”

Bị đe dọa nên không dám đánh Lương Tư Tư, Vương Ngọc Lan quay đầu nhìn thấy Lương Khang Khang mặt mày bầm dập, xót con không để đâu cho hết.

Bà ta vội vã bước tới, đỡ tay con trai rồi mở cửa đưa vào nhà, miệng vẫn không ngừng chửi rủa Lương Tư Tư.

Trong khi đó, Lương Tư Tư trong phòng đã nghe rõ mồn một từng câu của Vương Ngọc Lan và Lương Phương Phương. Khóe môi cô cong lên, cười giễu cợt.

“Hừ, muốn tôi chết rét ở quê à? Mơ đi!

Ngày mai tôi đi nhưng trước khi đi sẽ tiện tay vét sạch tiền bạc trong nhà các người.

Còn Lương Kiếm Phong vô dụng kia, mất cái bát cơm sắt rồi, để xem là tôi khổ hay các người thảm hơn?”

Trong lòng Lương Tư Tư hừ lạnh, đôi mắt đen láy ánh lên sự cứng rắn và quyết tuyệt.