Chương 49: Lời tỏ tình

Kết quả là giọng cô quá lớn, trong không khí yên tĩnh của buổi tự học tối lại càng giống như một tiếng sét đánh ngang tai, ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả các bạn học, ai nấy đều quay đầu nhìn về phía họ.

Mặt Tề Diệu Tưởng nóng bừng, cô vội vàng im bặt.

Lư Văn Giai vội vàng chữa cháy: "Không thể nào không có được, cậu tìm lại xem, sách Toán của tớ chắc chắn đang ở chỗ cậu..."

Các bạn học lại quay đầu đi, tiếp tục làm việc của mình.

Sau khi lấp liếʍ cho qua, Lư Văn Giai mới huých nhẹ Tề Diệu Tưởng một cái: "Không có thì thôi, cậu kích động làm gì."

Tề Diệu Tưởng biết mình đuối lý, bĩu môi, nhỏ giọng phàn nàn: "Ai tung tin đồn thế không biết, quá đáng thật..."

"Tớ nào biết."

Lư Văn Giai nhún vai, vì cô ấy biết chuyện này chắc chắn là giả, nên chẳng hề để tâm.

Tề Diệu Tưởng mới chuyển đến được bao lâu, ngay cả con trai trong lớp mình còn chưa quen hết, có nhiều bạn nam còn chưa nói chuyện câu nào, huống hồ gì là với lớp khác.

Hơn nữa, cô và Kỷ Sầm cũng là vì chuyện bữa sáng mới có liên lạc, nói cách khác, họ mới quen nhau từ tuần trước nữa thôi.

Lư Văn Giai định hỏi Tề Diệu Tưởng xem giờ cô định thế nào, thì thấy Tề Diệu Tưởng đang cúi đầu bối rối, khuôn mặt vốn trắng nõn bỗng đỏ ửng lên trông thấy.

Cô lúng túng hỏi: "Vậy... bây giờ phải làm sao?"

Lư Văn Giai an ủi: "Không sao đâu, bọn họ lại chẳng biết cô gái đó là cậu, cậu cứ giả chết là được."

Tề Diệu Tưởng nửa tin nửa ngờ gật đầu.

...

Tiếng chuông tan học buổi tự học tối vang lên, Tề Diệu Tưởng quyết định về nhà trước rồi tính sau.

Tòa nhà dạy học có hai cầu thang ở hai bên. Tề Diệu Tưởng bình thường quen đi cầu thang bên phía lớp 29 vì gần hơn. Vừa bước ra khỏi lớp, cô theo thói quen định đi về phía lớp 29.

Nhưng rồi cô đột ngột dừng lại, quay đầu đi về phía cầu thang xa hơn.

Về đến nhà, việc đầu tiên Tề Diệu Tưởng làm là tìm điện thoại, rồi đắn đo xem nên mở lời với Kỷ Sầm về chuyện này như thế nào.

Cô đã soạn đi soạn lại mấy câu mở đầu, nhưng lần nào gõ ra rồi cũng lại xóa đi. Cuối cùng, cô chỉ gửi một câu: [Chủ nhiệm lớp tôi nói rồi, ngày mai tôi không thể mang bữa sáng giúp cậu được nữa.]

Vài phút sau, Kỷ Sầm trả lời: [Không sao đâu.]

Sau đó, cậu hỏi cô, sau khi thầy giám thị dạy dỗ xong, chủ nhiệm lớp có làm khó gì cô không.

Tề Diệu Tưởng nói không.

Kỷ Sầm lại hỏi, vậy phụ huynh của cô có đến trường không?

Tề Diệu Tưởng nói không. Buổi chiều, Đổng Vĩnh Hoa đã gọi điện cho mẹ cô rồi. Vì Tề Tư vốn đã biết chuyện mang bữa sáng, hơn nữa bà cảm thấy việc giúp bạn học mang bữa sáng thực sự không phải là lỗi lầm gì to tát, nên lúc đó phản ứng khá bình thản, càng không nói đến chuyện tức giận.

Đương nhiên, trước mặt giáo viên thì vẫn phải giả vờ một chút. Tề Tư đã nói trong điện thoại rằng vì công việc bận rộn nên thực sự không thể đến trường được, nhưng hôm nay khi Tề Diệu Tưởng về nhà, nhất định sẽ dạy dỗ con bé một trận.

Đổng Vĩnh Hoa là ai chứ, đã làm giáo viên mấy chục năm rồi, học sinh chỉ cần nhếch mông là ông biết nó muốn đánh rắm hay đi vệ sinh, thái độ của phụ huynh là thật lòng hay qua loa, ông chỉ cần nghe vài chữ là nhận ra.

Nhưng mà chuyện này, ông cũng cảm thấy thầy giám thị đã làm quá lên, nên dứt khoát mắt nhắm mắt mở, cứ coi như mẹ của Tề Diệu Tưởng là thật lòng đi.

Thế là về phía Tề Diệu Tưởng, chuyện mang bữa sáng coi như đã qua.

Tề Diệu Tưởng hỏi: [Còn cậu thì sao?]

Kỷ Sầm: [Vẫn chưa biết.]

Kỷ Sầm: [Bố mẹ tôi không nghe máy.]

Tề Diệu Tưởng muốn hỏi tại sao, nhưng lại cảm thấy như vậy có vẻ hơi quan tâm quá mức.

Dù sao cũng là chuyện nhà của cậu, vẫn nên giữ khoảng cách, đừng hỏi thì hơn.

Không hỏi chuyện này, Tề Diệu Tưởng lại càng muốn hỏi cậu có tham gia "bức tường tỏ tình" của trường không, nếu có, vậy cậu có thấy bài đăng hôm nay không.

Nhưng suy nghĩ mãi, cô vẫn không dám hỏi.

Tề Diệu Tưởng bây giờ rất lo lắng vì bị đồn thổi chuyện yêu đương, sẽ khiến Kỷ Sầm vì lời đồn này mà xa lánh hoặc ghét bỏ cô.

Dù sao thì bị đồn thổi như vậy với một người không liên quan, ai mà chẳng thấy khó chịu chứ.

Đối với việc kết bạn, đặc biệt là bạn khác giới, Tề Diệu Tưởng rất không giỏi. Bây giờ cô không còn sợ làm mất lòng những người có quan hệ bình thường nữa, mà lại sợ làm mất lòng những người có quan hệ tốt với mình.

Hỏi gì cũng cảm thấy vượt quá giới hạn, nên thôi chẳng hỏi gì cả, chơi bài an toàn.

Vốn tưởng rằng ít nhất đến cuối tuần này, mình vẫn có thể tiếp tục mang bữa sáng giúp Kỷ Sầm, nhân cơ hội này kéo gần khoảng cách thêm một chút. Ai ngờ lại bị thầy giám thị phát hiện nhanh như vậy.

Hơn nữa, vì hôm nay bị thầy giám thị lôi lên văn phòng dạy dỗ, nên thanh sô cô la của cô lại không tìm được cơ hội để tặng đi.

Ngày mai nhất định phải nhớ tặng đi mới được.

Nhưng có nên tặng cho Kỷ Sầm nữa hay không, Tề Diệu Tưởng lại do dự.

Cô muốn làm bạn với cậu một cách quang minh chính đại, chứ không phải theo cách bị bịa đặt tin đồn như thế này.

Cuối cùng, cô vẫn quyết định nên tránh hiềm nghi. Làm một con rùa, tuy rụt đầu lại, trông có vẻ nhát gan và vô dụng, nhưng ít nhất, trốn trong mai thì rất an toàn.