Chương 48: Lời tỏ tình

Lư Văn Giai cũng đã kết bạn với trang "Tường Tỏ Tình" của trường. Dạo gần đây, cô nàng đang theo dõi một bộ tiểu thuyết dài kỳ, nhưng khổ nỗi là lịch ra chương của tác giả lại vô cùng thất thường. Chính vì bị tác giả "bỏ đói" như vậy, nên cứ hễ tan học là cô ấy lại phải lôi điện thoại ra xem tác giả đã cập nhật chương mới hay chưa.

Tối hôm đó, trong giờ tự học, Lư Văn Giai lại làm như thường lệ, nhân lúc giáo viên vừa đi khỏi liền lén lén lút lút lôi điện thoại ra.

Quả nhiên là vẫn chưa có chương mới. Lẽ ra mình không nên hy vọng gì ở cái ông tác giả chết tiệt này, Lư Văn Giai thất vọng thoát ra.

Đầu tiên, cô ấy thầm chửi rủa tác giả một trận tơi bời, sau đó mới vào khu bình luận để lại một dòng vô cùng hèn mọn: "Đại đại ơi, em van xin người đó, ra chương mới đi mà."

Thoát khỏi ứng dụng đọc truyện, cô ấy tiện tay mở QQ, lướt một vòng bảng tin xem có "dưa" gì để hóng không.

Và rồi, cô lướt trúng ngay bài đăng mới nhất của "Tường Tỏ Tình".

"Tưởng Tưởng." Lư Văn Giai vỗ vai Tề Diệu Tưởng.

Cô ấy đưa điện thoại cho bạn mình: "Cậu hình như thành bạn gái tin đồn của Kỷ Sầm rồi kìa."

Tề Diệu Tưởng đang ghi chép lại những phần trọng tâm cho kỳ thi giữa kỳ mà giáo viên đã gạch đầu dòng ban ngày. Nghe vậy, cây bút nước trong tay cô khựng lại, để lại một chấm đen trên trang vở.

Vội vàng đặt bút xuống, cô nhận lấy chiếc điện thoại.

Vì bị Lư Văn Giai ảnh hưởng, nên Tề Diệu Tưởng cũng luôn nghĩ rằng những nam sinh nổi tiếng trong trường sẽ giống như trong tiểu thuyết, đi đến đâu cũng là tâm điểm, chỉ cần đi học thôi cũng đủ gây chấn động toàn trường, chơi một trận bóng rổ thì có cả đám con gái tranh nhau đưa nước, vào nhà ăn thì có người tranh nhau giành chỗ ngồi gần cậu, trung bình ba ngày lại được một bạn nữ tỏ tình, năm ngày lại có nữ sinh trường bên sang nhìn trộm.

Thế nhưng, sự thật đã chứng minh, học sinh cấp ba ngoài đời thực không rảnh rỗi như vậy, và các bạn nữ cũng không mê trai đến thế.

Ngày nào cũng học không hết tiết, làm không hết bài tập, chửi không hết những quy định kỳ quặc của trường, lấy đâu ra thời gian mà làm mấy chuyện đó.

Nhiều nhất cũng chỉ là gửi bài lên Tường Tỏ Tình mà thôi, giống như bây giờ.

Bình thường ở trường, cô không cảm nhận được Kỷ Sầm nổi tiếng đến mức nào, nhưng qua bài đăng này, mức độ nổi tiếng của Kỷ Sầm ở trường Nhất Trung đã hiện ra rõ mồn một.

Lúc này, Tề Diệu Tưởng mới có chút cảm giác chân thực.

Một cảm giác chân thực rằng Kỷ Sầm là một người tỏa sáng đến nhường nào.

Hóa ra thật sự có nhiều người biết cậu, tò mò về chuyện của cậu, và có cảm tình với cậu đến vậy.

Thật ra trong lòng cô rất vui, vì mình đã có mối liên hệ và còn trở thành bạn bè với một chàng trai tỏa sáng như thế. Nhưng đồng thời cũng vô cùng thấp thỏm, không biết phải làm sao để duy trì tình bạn này.

Bên dưới bài đăng đã có mấy chục bình luận, tất cả đều đang bàn tán về nội dung bài viết.

Có người đoán xem cô gái này là ai, có người cảm thán hiệu suất của học bá đúng là cao thật, mới khai giảng chưa được bao lâu đã yêu đương rồi, cũng có người tò mò không biết giáo viên sẽ xử lý chuyện này thế nào.

Nhưng phần lớn vẫn là tò mò xem rốt cuộc cô gái này là ai.

[Hóng, có info rồi thì đá tôi một cái nhé.]

[Nữ chính là ai vậy trời, chịu thua luôn, bình luận toàn người đi "ị" mà không ai đưa giấy.]

[Cũng là người của lớp 29 à?]

[Là Lâm Diệc Lâm lớp 29 phải không? Cậu ấy ở ký túc xá đối diện phòng tớ, cá nhân tớ thấy hoa khôi lớp 29 là cậu ấy, nhưng lớp họ chỉ chọn hot boy chứ không chọn hoa khôi.]

[? Sao chỉ chọn hot boy của lớp mà không chọn hoa khôi.]

[Hình như là vì nói rằng chấm điểm nhan sắc rồi xếp hạng con gái là không tôn trọng họ.]

[Thế xếp hạng con trai thì là tôn trọng con trai à? /toát mồ hôi.]

Vân vân và mây mây, các bình luận cứ thế trượt dài không có điểm dừng.

Tề Diệu Tưởng trả điện thoại lại cho Lư Văn Giai, ngơ ngác chỉ vào mình: "Họ đang nói tớ à?"

"Chứ còn ai vào đây nữa?" Lư Văn Giai nói. "Chỉ có cậu và Kỷ Sầm bị gọi lên văn phòng thôi mà."

"Nhưng đó là vì chuyện mang bữa sáng vi phạm nội quy trường mà."

"Người khác có biết đâu, họ chỉ biết hai cậu bị gọi lên văn phòng, sau đó còn bị mời phụ huynh nữa."

Dừng một chút, Lư Văn Giai toe toét cười: "Nói thật nhé, đúng là giống y như bị bắt quả tang yêu sớm..."

Tề Diệu Tưởng kích động nói: "Không có thật mà!"