Chương 47: Lời tỏ tình

Người đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi này, bình thường mắng đám con trai trong lớp thì hung dữ như Diêm Vương, nhưng lại rất hiếm khi nổi nóng với các bạn nữ. Thường ngày thầy chủ yếu quản đám con trai, ít tương tác với các bạn nữ trong lớp hơn. Một là vì các bạn nữ đa số đều ngoan ngoãn, không cần thầy phải bận tâm nhiều. Hai là vì giữa thầy giáo và nữ sinh có quá nhiều điều cần phải tránh né, nên đôi khi các bạn nữ trong lớp có phạm lỗi nhỏ, thầy cũng cho qua được thì sẽ cho qua.

Tề Diệu Tưởng lớn lên trong một gia đình đơn thân, ở nhà chỉ có mẹ. Ban nãy lúc thầy giám thị hỏi ba hay mẹ có thể đến trường, ánh mắt của cô bé rõ ràng đã tối sầm lại.

Thầy Đổng hỏi: “Dạo này mẹ em có rảnh để đến trường không?”

Vốn dĩ bình thường công việc của mẹ đã rất bận rộn, lại còn hay phải đi công tác, Tề Diệu Tưởng thật sự không muốn vì chuyện này mà làm phiền mẹ phải đến trường một chuyến.

“...Thầy Đổng, có nhất thiết phải mời phụ huynh đến trường không ạ?”

Thật ra thầy Đổng cũng cảm thấy không cần thiết. Suy nghĩ một lát, thầy nói: “Thôi được rồi, để thầy gọi điện cho mẹ em. Nếu đến được thì đến, không đến được thì nói qua điện thoại vài câu là được. Chỉ vì chút chuyện cỏn con này mà gọi phụ huynh lên trường, thật cứ như là phụ huynh không cần đi làm vậy.”

Tề Diệu Tưởng không ngờ thầy Đổng lại dễ nói chuyện đến vậy.

“Em cảm ơn thầy ạ.”

Thầy Đổng đáp: “Muốn cảm ơn thầy thì thi giữa kỳ cho tốt vào.”

Hai thầy trò cùng nhau bước vào lớp.

Vừa vào đến lớp, thầy Đổng liền thay ngay một bộ mặt sa sầm, bước lên bục giảng, thẳng tay ném cuốn sách giáo khoa trên tay xuống bàn.

Cả lớp sợ đến mấy giây liền không dám thở mạnh.

“Lớp chúng ta, vừa mới bị trừ một điểm thi đua. Các em có biết tại sao không?”

Uy nghiêm của thầy chủ nhiệm bày ra đó, không một ai dám lên tiếng.

“Có những người đã thèm ăn đồ bên ngoài đến thế, thì còn học nội trú làm gì? Bảo phụ huynh các em viết đơn xin chuyển sang học bán trú đi, ngày nào cũng được ở ngoài muốn ăn gì thì ăn. Đến lúc ăn phải thứ không sạch sẽ phải vào viện, thì bảo ba mẹ các em đừng có đến trường tìm chúng tôi gây sự là được.”

Lúc này cả lớp mới vỡ lẽ ra, thì ra là chuyện mang đồ ăn sáng. Thảo nào Tề Diệu Tưởng lại bị gọi lên văn phòng nói chuyện.

Tiếp đó, thầy Đổng liền yêu cầu tất cả những người có liên quan đứng dậy tự thú.

Gần một nửa số bạn nữ trong lớp đều đứng dậy. Mã Dục Tình không ở trong số đó, cô ta khẽ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ may mà lúc đầu Tề Diệu Tưởng không mang đồ ăn sáng giúp mình.

Rồi lại thở dài một hơi.

Cô ta cũng không ngờ mấy người bạn ở lớp 27 của mình lại đi mách thầy. Đến khi cô ta biết chuyện thì sự việc đã đến tai thầy giám thị rồi.

Thầy Đổng Vĩnh Hoa đã ra tối hậu thư cho đám nữ sinh: “Sau này, em nào còn dám nhờ học sinh ngoại trú mua giúp bữa sáng, thầy sẽ mời phụ huynh các em lên trường để làm thủ tục chuyển sang ngoại trú cho các em luôn.”

Sau đó, thầy lại quay sang nói với Tề Diệu Tưởng: “Tề Diệu Tưởng, sau này em không được phép mua giúp bữa sáng cho bất kỳ ai nữa, nghe rõ chưa?”

Tề Diệu Tưởng ngoan ngoãn gật đầu.

Đám nữ sinh đã phạm lỗi thì không thể không phạt, nếu không sẽ rất không công bằng với các bạn nam. Cuối cùng, thầy Đổng Vĩnh Hoa đã ra quyết định, bắt đầu từ tuần sau, trong vòng một tháng, lớp phó lao động sẽ xếp lại lịch trực nhật. Toàn bộ công việc dọn dẹp trong lớp và khu vực công cộng sẽ đều do các bạn nữ này đảm nhiệm, còn những người khác sẽ được nghỉ một tháng.

Thế là, tất cả các bạn nam đều thoát được một kiếp nạn. Một vài người còn hả hê, lén lút vỗ tay dưới gầm bàn.

Màn giáo huấn này cũng đã kéo dài gần hai mươi phút.

Thầy Đổng Vĩnh Hoa xua tay: “Thôi được rồi, tất cả ngồi xuống đi. Lấy bài kiểm tra thầy phát hai hôm trước ra đây, tiết này chúng ta sẽ chữa bài.”

Vì vừa mới bị mắng một trận nên trong lớp vô cùng yên tĩnh, không một ai dám hó hé nói chuyện riêng.

Tề Diệu Tưởng đang tập trung theo lời thầy Đổng Vĩnh Hoa chữa bài thì đột nhiên, một mẩu giấy được chuyền đến bàn cô.

Là của Lư Văn Giai.

[Tiết trước cậu và Kỷ Sầm bị gọi lên văn phòng là vì chuyện mua bữa sáng à?]

Tề Diệu Tưởng viết lên giấy rồi đẩy trả lại.

[Ừm.

Thế sao tớ lại nghe người khác nói, cậu và Kỷ Sầm bị gọi lên văn phòng là vì bị bắt quả tang đang yêu sớm?

Hả?]

Tề Diệu Tưởng ngơ ngác nhìn Lư Văn Giai.

Lư Văn Giai bèn xòe tay ra, tỏ vẻ mình cũng mờ mịt không kém.

Ngay trong hôm đó, trang confession wall của trường đã nhận được hơn chục bài đăng, nội dung cũng na ná nhau. Thế là, admin của trang đã tổng hợp lại thành một bài đăng rồi cho lên sóng.

Nói là confession wall vậy thôi, nhưng vì trong trường toàn là hội nhát gan nên chẳng có mấy người tỏ tình thật sự. Mà dù có tỏ tình đi nữa thì cũng che tên che tuổi kỹ càng, viết tắt đủ kiểu, che đến mức mẹ ruột nhìn vào cũng chẳng nhận ra. Thường ngày, các bài đăng chủ yếu là để than thở, bóc phốt, nói chung là có đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.

Trang Confession trường Nhất Trung Đồng Châu: #đóng góp907

[Ad ơi, che tên giúp em. Nghe nói Kỷ Sầm lớp 10A29 đang hẹn hò với một bạn nữ hả? Có ai biết là bạn nào không ạ?]

[Có ai biết Kỷ Sầm lớp 10A29 không ạ? Bạn em có cảm tình với cậu ấy, mà hôm nay nghe mấy bạn lớp khác nói cậu ấy có người yêu rồi, thật không vậy ạ? Xin được giấu tên.]

[Kỷ Sầm lớp 10A29 yêu sớm bị thầy cô bắt được rồi, nghe nói còn sắp bị mời phụ huynh lên trường nữa. Có ai biết "dưa" này thật hay giả không?]