Chỉ một trận giáo huấn của thầy chủ nhiệm, vậy mà tiết học đầu tiên đã cứ thế trôi qua.
Có mấy học sinh đến văn phòng tìm giáo viên, vừa bước vào đã bất ngờ trông thấy nhân vật nổi tiếng lừng lẫy của khối như Kỷ Sầm thế mà lại đang đứng chịu trận cùng một bạn nữ, bị thầy chủ nhiệm giáo huấn.
Bản tính hiếu kỳ hóng chuyện dường như đã ăn vào máu, bất kể là giáo viên hay học sinh cũng không ngoại lệ. Mấy học sinh lớp khác vốn cũng định hóng hớt một chút, nhưng đã bị thầy chủ nhiệm quát cho một tiếng: “Hóng cái gì mà hóng, không có việc của mình để làm à? Ra ngoài.”, thế là lại sợ hãi mà rút lui khỏi văn phòng.
Kỷ Sầm và Tề Diệu Tưởng cả một tiết học đều không quay về lớp. Bạn thân của cả hai ở lớp mình đều vô cùng tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì, thế nên vừa hết tiết đã rủ nhau kéo đến văn phòng giáo viên.
Lư Văn Giai dẫn theo Vương Thư Hủy và La Yên, còn Bách Trạch Văn thì dẫn theo hai bạn nam khác cùng lớp có quan hệ khá tốt với Kỷ Sầm. Sáu người họ đã chạm mặt nhau ngay trước cửa văn phòng.
Vì thường xuyên để ý đến Kỷ Sầm, nên Lư Văn Giai cũng quen mặt mấy bạn nam hay đi cùng cậu.
Bách Trạch Văn cũng thấy Lư Văn Giai và các bạn của cô quen quen.
Hỏi ra mới biết, cả hai bên đều khá ngạc nhiên.
Lư Văn Giai nói: “Kỷ Sầm cũng bị gọi lên văn phòng à? Mà nghĩ lại thì cũng phải thôi.”
Mấy người họ đang định vào trong xem xét tình hình, thì đúng lúc gặp một học sinh lớp khác bị thầy chủ nhiệm đuổi ra.
Thầy chủ nhiệm gọi vọng ra từ bên trong: “Đóng cửa lại.”
Học sinh kia đành phải đóng cửa lại.
Bách Trạch Văn liền kéo người kia lại hỏi: “Bạn ơi, bên trong tình hình thế nào vậy?”
Bạn học này vừa mới bị thầy chủ nhiệm mắng cho một trận, vậy mà vừa quay mặt đi đã lập tức đổi sang vẻ mặt hóng hớt.
“Kỷ Sầm với một bạn nữ bị gọi lên văn phòng rồi, hình như còn sắp bị gọi phụ huynh đến trường nữa.”
“Tớ đoán chắc chắn là cậu ấy yêu sớm với bạn nữ kia nên bị bắt quả tang rồi.”
“Nhưng mà không biết bạn nữ đó lớp nào, trông cũng xinh xắn đáng yêu lắm.”
“Cậu nói xem, hạng nhất khối mà yêu sớm thì giáo viên sẽ xử lý thế nào nhỉ?”
Một bạn khác nói: “Còn xử lý thế nào được nữa, gọi điện cho phụ huynh đến trường khuyên chia tay chứ sao.”
Bách Trạch Văn nghe mà hoang mang: “Hả?”
Bách Trạch Văn nhìn sang Lư Văn Giai, thấy cô còn ngơ ngác hơn cả cậu ta.
Sao mới có một tiết không gặp mà hai người này đã yêu sớm rồi? Lại còn sắp bị gọi phụ huynh nữa chứ?
Cửa văn phòng đóng chặt, cửa sổ cũng đóng kín, không rõ tình hình bên trong ra sao, sáu người họ chỉ đành đứng ngoài sốt ruột lo lắng.
Giờ chuyển tiết chỉ có mười phút, trôi qua trong nháy mắt. Thấy sắp đến giờ vào tiết hai, cuối cùng thầy chủ nhiệm cũng đưa ra kết quả xử lý đối với hai học sinh: mỗi lớp bị trừ một điểm thi đua, và cả hai em đều phải mời phụ huynh đến trường.
Tiết thứ hai của lớp 28 là tiết Toán của thầy Đổng Vĩnh Hoa. Thầy Đổng cầm theo giáo án và sách giáo khoa, dẫn Tề Diệu Tưởng về lớp trước.
Kỷ Sầm vốn cũng định về lớp, nhưng bị cô Bùi gọi lại.
Cô Bùi chỉ vào cậu học trò, nói: “Cái điểm thi đua bị trừ kia, sau này em liệu mà bù lại cho cô, nghe rõ chưa?”
Kỷ Sầm gật đầu.
Cô Bùi thở dài một hơi.
“Chuyện trừ điểm thì thôi bỏ qua đi, đừng để có lần sau nữa. Dạo này bố mẹ em có bận không? Lần trước cô gọi cho mẹ em, mẹ em bảo không có thời gian đến trường.”
Lần trước gọi cho mẹ Kỷ Sầm là vì chuyện cậu lén mang điện thoại đến trường. Vốn dĩ cô gọi điện để mời mẹ cậu đến trường lấy lại điện thoại, nhưng kết quả là mẹ Kỷ Sầm lại nói qua điện thoại rằng mình không có thời gian, hỏi có thể gửi chuyển phát nhanh trong thành phố được không.
Cô Bùi nghe xong mà cạn lời. Mục đích mời phụ huynh đến trường là để trực tiếp trao đổi về con cái, phụ huynh mà không đến thì việc gửi chuyển phát nhanh còn có ý nghĩa gì nữa.
Cuối cùng, cô Bùi vẫn phải trả lại điện thoại cho Kỷ Sầm, dặn cậu đừng mang đến trường nữa.
Tuy nói là vậy, nhưng trong lòng cô Bùi cũng hiểu rõ, chuyện đó là không thể nào.
Cô ấy vốn chẳng trông mong gì Kỷ Sầm sẽ nghe lời.
Cậu nhóc này chỉ được cái vẻ ngoài ngoan ngoãn thôi, chứ thực ra lại tự tung tự tác lắm.
“Chắc là mẹ không rảnh đâu ạ.” Kỷ Sầm đáp. “Cuối tuần mẹ không có ở nhà, em cũng gần hai tuần rồi chưa gặp mẹ.”
Cô Bùi: “Vậy còn ba em thì sao?”
“Ba đi tỉnh khác họp rồi ạ.”
Cô Bùi đành bỏ cuộc.
“Thôi được rồi, để cô gọi điện cho họ vậy. Em đúng là chỉ giỏi gây thêm phiền phức cho cô thôi.” Cô Bùi vừa lật danh bạ vừa nói: “Lúc nào phụ huynh của Tề Diệu Tưởng đến trường, nếu họ có tức giận, thì em phải giải thích cho đàng hoàng, nghe rõ chưa?”
Kỷ Sầm vừa mở miệng, định nói gì đó thì lại bị cô Bùi ngắt lời: “Không được nói không! Con bé đó trông ngoan ngoãn như vậy, chắc chắn là bị em xúi giục. Cô thấy ban nãy con bé sắp khóc đến nơi rồi kìa. Người ta vừa mới chuyển trường đến, chỉ vì em mà phải mời phụ huynh lên, em đúng là tạo nghiệp mà.”
Tâm trạng của Tề Diệu Tưởng vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.
Đi theo sau thầy chủ nhiệm, dù thầy không nói gì, thậm chí còn chẳng trách mắng cô, nhưng thầy càng không trách thì cô lại càng tự dằn vặt mình.
Thấy sắp về đến lớp rồi, nếu lúc này không nói ra, đợi đến khi vào lớp, trước mặt tất cả các bạn học, cô sẽ càng không thể mở lời được nữa.
“Thầy Đổng…” Cô lấy hết can đảm lên tiếng.
Đổng Vĩnh Hoa quay người lại: “Hửm?”
“...Em xin lỗi ạ.” Tề Diệu Tưởng lí nhí: “Là tại em mà lớp mình bị trừ điểm.”
Nhìn cô học trò đang cúi gằm mặt tự trách, thầy Đổng nói: “Kể cả không phải em thì cũng sẽ có bạn khác trong lớp làm sai và bị trừ điểm thôi. Thầy chưa bao giờ trông mong là qua hết một học kỳ mà lớp mình không bị trừ điểm nào cả.”
Tề Diệu Tưởng: “Nhưng mà…”
“Chuyện này không phải trách nhiệm của một mình em. Có cầu thì mới có cung, nếu không phải các bạn học sinh nội trú trong lớp muốn ăn sáng ở ngoài, thì cái ‘dây chuyền sản xuất’ của em và Kỷ Sầm cũng chẳng thể phát triển được.”