So với cô ấy, thầy Đổng Vĩnh Hoa chủ nhiệm lớp 28 rõ ràng là người hiểu rõ các quy tắc ngầm nơi công sở hơn. Khi lãnh đạo đang dạy dỗ người khác, thầy tuyệt đối không xen vào, chỉ ngồi im một bên không nói lời nào.
Quả nhiên, cơn tức của thầy chủ nhiệm không những không được dập tắt, mà ngược lại còn bùng lên dữ dội hơn.
“Cô Bùi, chính vì cô cứ luôn bao che cho Kỷ Sầm lớp cô, nên em ấy mới trở nên ngang ngược như vậy, cô có biết không?” Thầy chủ nhiệm nói một cách hùng hồn: “Cô xem có cán bộ học sinh nào dám giống như em ấy, ngang nhiên lợi dụng nội quy nhà trường để kiếm tiền không?”
“Kỷ Sầm, em đừng tưởng em học giỏi, phạm lỗi thì thầy cô sẽ không truy cứu. Thiên tử phạm pháp cũng đồng tội với thứ dân, hạng nhất khối không phải là tấm kim bài miễn tội của em, hiểu chưa?”
Kỷ Sầm đã thu hút phần lớn cơn thịnh nộ của thầy chủ nhiệm, khiến cho Tề Diệu Tưởng đang đứng bên cạnh, trông có vẻ đáng thương vì thái độ nhận lỗi tốt, lại bị thầy chủ nhiệm lơ đi.
Theo lý mà nói, lúc này cô chỉ cần giữ im lặng, đứng xem kịch vui là được.
Thế nhưng, đôi vai của cô gái nhỏ khẽ run lên, rồi cô vẫn lấy hết can đảm cất lời, cắt ngang bài giáo huấn của thầy chủ nhiệm.
Không biết là ai đã đi mách lẻo với thầy chủ nhiệm, nhưng dù là ai đi nữa, cô cũng không thể để Kỷ Sầm cứ thế bị chụp cho cái mũ tham ô, hủ bại được. Bởi vì trên thực tế, cậu chưa hề lấy thêm của cô một đồng nào.
Ngay cả bữa sáng hôm nay, cũng là do cô nằng nặc đòi, cậu mới để cô mua giúp.
Tề Diệu Tưởng thà rằng người bị mắng lúc này là mình, chứ cô không muốn nhìn thấy Kỷ Sầm vì chuyện cô mua bữa sáng giúp các bạn trong lớp mà bị khiển trách trước mặt bao nhiêu thầy cô như vậy.
Cho dù cậu không để tâm, thì cô vẫn để tâm. Cô không thể để cậu phải chịu ấm ức.
Giọng của Tề Diệu Tưởng rõ ràng có chút run rẩy: “Thầy ơi, Kỷ Sầm không có kiếm tiền, cậu ấy là vì muốn giúp em...”
Lời còn chưa nói hết, cánh tay cô đã được vỗ nhẹ một cái.
Cô quay đầu lại, Kỷ Sầm đang lắc đầu với cô.
Thầy chủ nhiệm nhíu mày hỏi: “Giúp em cái gì?”
“Giúp bạn ấy mang bữa sáng vào ạ.” Kỷ Sầm tiếp lời, giọng điệu nghiêm túc: “Thưa thầy, tất cả là do em hám lợi mờ mắt, em sai rồi ạ.”
Thầy chủ nhiệm hừ một tiếng bằng mũi, rồi liếc nhìn Tề Diệu Tưởng: “Em cũng không cần vội vàng nói giúp cho Kỷ Sầm, nãy giờ thầy chỉ toàn nói em ấy, em tưởng em không có lỗi à?”
“Thầy không cần biết trường cũ của em có quy định này hay không, nhưng một khi em đã chuyển đến trường Nhất Trung của chúng ta, thì em phải tuân thủ nội quy của trường, em biết chưa?”
Cô gái nhỏ đến đầu cũng không dám ngẩng lên, dáng vẻ ấm ức của cô trông ngoan ngoãn đến mức khiến thầy chủ nhiệm cũng phải tự hỏi trong lòng, liệu mình có nói hơi nặng lời quá không.
Cô gái nhỏ siết chặt ngón tay, giọng nói nghe như sắp khóc đến nơi.
“...Thầy ơi em xin lỗi, lần sau em sẽ không tái phạm nữa ạ.”
Thầy chủ nhiệm thở dài, vừa định nói gì đó, Kỷ Sầm đột nhiên lên tiếng: “Thầy ơi, không liên quan đến Tề Diệu Tưởng đâu ạ.”
Thầy chủ nhiệm trừng mắt nhìn Kỷ Sầm, Kỷ Sầm lại nói: “Thật sự không liên quan đến bạn ấy đâu ạ, là do em ép buộc bạn ấy.”
“Cái gì cơ?”
“Lúc đầu bạn ấy cũng không đồng ý, nhưng vì nể em là cán bộ học sinh, nên mới đồng ý giúp em.”
Cũng ra dáng đàn ông lắm, biết nhận hết lỗi về mình. Thầy chủ nhiệm cười lạnh: “Ý em là Tề Diệu Tưởng không có lỗi gì cả? Tất cả đều là lỗi của một mình em, một mình em vỗ tay cũng kêu được à?”
Kỷ Sầm: “Tề Diệu Tưởng đương nhiên là có lỗi, nhưng là do em dụ dỗ bạn ấy phạm lỗi, nên em chịu trách nhiệm chính.”
Là một nhà giáo nhân dân, thầy chủ nhiệm đặc biệt nhạy cảm với một số phương diện nào đó, lông mày lập tức giật giật.
“Cái gì mà dụ dỗ hay không dụ dỗ, em nói chuyện cho đàng hoàng, đừng có cà lơ phất phơ.”
“Ồ.” Kỷ Sầm trầm tư vài giây, rồi nghiêm túc sửa lại một từ khác: “Quyến rũ.”
Thầy chủ nhiệm: “...”
Tề Diệu Tưởng: “...”
Đổng Vĩnh Hoa, người mà từ đầu đến cuối vẫn luôn rất bình tĩnh, không nhịn được mà “phụt” một tiếng, vội vàng cầm lấy bình giữ nhiệt giả vờ uống nước, để thầy chủ nhiệm không phát hiện ra mình đang cười.
Cô Bùi cố nén cười, mắng: “Kỷ Sầm, em nghiêm túc cho cô, nghe chưa?”
Thầy chủ nhiệm quay đầu: “Cô Lưu!”
Cô Lưu là giáo viên Ngữ văn của lớp 29, đồng thời cũng dạy Ngữ văn cho lớp 28, Kỷ Sầm và Tề Diệu Tưởng đều là học sinh của cô ấy. Vốn dĩ cô ấy đang đứng xem kịch vui, đột nhiên lại bị thầy chủ nhiệm gọi tên.
Cô Lưu: “Thưa thầy?”
Thầy chủ nhiệm nói với giọng bực bội: “Tôi hỏi cô, bình thường trên lớp cô dạy học sinh những từ gì thế? Dạy học sinh mà trong đầu không có lấy một từ ngữ đứng đắn nào cả.”
Bây giờ internet phát triển, chỉ cần có điện thoại, đến con khỉ cũng có thể lên mạng, huống chi là đám học sinh này. Bình thường bảo chúng nó học thuộc bài thì cứ như đòi mạng, còn mấy cái meme trên mạng thì đứa nào đứa nấy nhớ vanh vách. Nếu bài thi Ngữ văn mà không thi trong sách giáo khoa, mà thi về meme trên mạng, chắc chắn toàn điểm tuyệt đối.
Nếu đến chuyện này cũng có thể đổ lỗi cho giáo viên Ngữ văn, vậy thì chi bằng cứ lôi hết giáo viên Ngữ văn cả nước ra chém đầu thị chúng cho xong.
Cô Lưu giật giật khóe miệng, thầm mắng trong lòng một câu “lão già cổ hủ”.