Cũng chẳng trách các thầy cô lại nghĩ thế.
Tình huống này quả thực rất thường gặp ở các trường cấp ba.
Dù cho Nhất Trung là trường trọng điểm, dù cho các thầy cô có quản lý nghiêm ngặt đến đâu, thì ở cái tuổi mới lớn ngây ngô này, việc các cô cậu học trò có những rung động đầu đời là điều không thể nào ngăn cản được.
Ngay cả khối 12, với không khí học tập căng thẳng như vậy, mà vẫn có người tranh thủ được thời gian để yêu đương, huống hồ chi là khối 10, khi mà việc học vẫn còn tương đối nhẹ nhàng hơn.
Các thầy cô không biết chuyện gì đang xảy ra đều lén lút hóng chuyện. Thấy hai đứa học trò đứng cạnh nhau, thầy giám thị trước tiên liếc nhìn Kỷ Sầm, rồi lại liếc sang Tề Diệu Tưởng.
Sau khi dùng ánh mắt để trấn áp vài giây, thầy lên tiếng hỏi Kỷ Sầm trước: "Kỷ Sầm, em nói cho tôi biết trước, trách nhiệm của một cán bộ lớp là gì?"
Kỷ Sầm "ờ" một tiếng.
Thầy giám thị tự hỏi tự trả lời: "Có phải là phục vụ tốt cho các bạn học, giúp đỡ giáo viên quản lý và san sẻ công việc của lớp và của trường không?"
Kỷ Sầm ra vẻ tiếp thu: "Dạ phải ạ."
Thầy giám thị lại quay sang Tề Diệu Tưởng: "Thầy Đổng nói em là học sinh mới chuyển đến, trước đây em học ở Tứ Trung đúng không?"
Tề Diệu Tưởng gật đầu.
Thầy giám thị tiếp lời: "Vậy tôi muốn hỏi một chút, trường Tứ Trung của các em có cho phép tùy tiện mang đồ ăn từ bên ngoài vào không? Đồ ăn bên ngoài không sạch sẽ, lỡ ăn vào có vấn đề gì, liệu phụ huynh có đến tìm nhà trường để quy trách nhiệm không?"
Nhất Trung và Tứ Trung trước nay vốn là đối thủ không đội trời chung. Ngay cả khi đang mắng học sinh, thầy giám thị cũng không quên nói bóng nói gió, ngấm ngầm cà khịa đối thủ cạnh tranh.
Mặc dù màn dạo đầu của thầy giám thị hơi dài, nhưng Tề Diệu Tưởng đã hiểu ra vấn đề.
Thầy đang nói đến chuyện cô mang bữa sáng vào trường.
"Nhà trường đặt ra quy định này cũng là vì muốn tốt cho sức khỏe của các em. Hơn nữa, trong trường đâu phải không có nhà ăn, cơm trong nhà ăn chẳng lẽ lại không đủ dinh dưỡng bằng mấy thứ đồ ăn không sạch sẽ bên ngoài sao? Cứ nhất quyết phải ăn đồ bên ngoài à? Đã nói bao nhiêu lần là không được mang vào rồi mà vẫn cứ mang. Ngày nào cũng cử người kiểm tra ở cổng trường mà vẫn không ngăn nổi các em. Không cho em mang, em lại hay rồi, còn nghĩ ra được cả chiêu hối lộ nữa chứ."
Nói đến đây, giọng của thầy giám thị càng trở nên nghiêm khắc hơn, thầy quay sang Kỷ Sầm.
"Thầy cô giao cho em nhiệm vụ này là để em lợi dụng nó kiếm tiền à?"
Thầy giám thị tức đến bật cười: "Mang giúp một phần bữa sáng mà thu một đồng, bây giờ mấy người giao hàng bên ngoài chạy một đơn cũng chỉ kiếm được có mấy đồng thôi đấy? Ha, hạng nhất khối của chúng ta cũng có đầu óc kinh doanh gớm nhỉ."
Lời nói tuy là khen, nhưng nghe vào chỉ thấy toàn là mỉa mai châm chọc.
Nếu đổi lại là một học sinh khác da mặt mỏng hơn một chút, bị mắng một trận xối xả trước mặt bao nhiêu giáo viên như vậy, chắc đã xấu hổ đến mức không ngẩng đầu lên nổi. Ví dụ như Tề Diệu Tưởng lúc này, cô chỉ hận không thể giấu cả đầu vào trong ngực.
Thế nhưng Kỷ Sầm lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra. Cậu cũng không hề cãi lại, chỉ đứng đó ngoan ngoãn nghe thầy mắng, nhưng trên mặt lại không hề có một chút biểu cảm xấu hổ nào.
Điều này khiến thầy giám thị có cảm giác như mình nói mà như đánh rắm, hoàn toàn không có chút uy hϊếp nào đối với học sinh.
Trong tưởng tượng của thầy giám thị, Kỷ Sầm lúc này đáng lẽ phải tỏ ra vô cùng xấu hổ và hối hận, tự kiểm điểm sâu sắc về lỗi lầm mà mình đã gây ra.
Học sinh phạm lỗi đã đủ khiến người ta tức giận, học sinh đã phạm lỗi mà còn giữ vẻ mặt ngang ngược thì càng khiến người ta khó chịu hơn.
Phải để cho cậu nhận thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề này.
Thầy giám thị nhấn mạnh giọng: "Mới tí tuổi đầu đã biết giở cái trò tham ô hủ bại này rồi, sau này ra trường bước vào xã hội thì còn đến mức nào nữa."
Các giáo viên hóng chuyện thầm nghĩ, cũng đâu cần phải làm quá lên như vậy, có một đồng bạc thì hủ bại được đến đâu chứ.
Thầy giám thị nói với Kỷ Sầm: "Hơn nữa Kỷ Sầm, bố mẹ em đều là công chức nhà nước, chẳng lẽ ở nhà họ không dạy em rằng lạm dụng chức quyền để mưu lợi riêng là một chuyện nghiêm trọng đến mức nào sao?"
Các thầy cô lại một lần nữa thầm oán trong lòng, đúng là chuyện bé xé ra to, có một đồng bạc mà nói cứ như phạm phải tội tày trời vậy.
"Chuyện Tề Diệu Tưởng hối lộ em, em ấy có lỗi, nhưng lỗi của em còn nghiêm trọng hơn, em có biết không? Đây không còn là vấn đề mang bữa sáng nữa rồi. Em là một cán bộ lớp, lại lợi dụng thân phận cán bộ để mưu lợi kiếm tiền, không chỉ phá hoại kỷ luật của nhà trường, mà còn phụ lòng tin của thầy cô đối với em. Em có biết mức độ nghiêm trọng của chuyện này không? Nếu em không biết, tôi sẽ gọi điện cho bố mẹ em đến đây, để họ nói cho em biết."
Lúc này, cô Bùi, người nãy giờ vẫn im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng: "Thầy ơi, chỉ là chuyện bữa sáng thôi mà, có cần phải nghiêm trọng thế không ạ? Bố mẹ em ấy công việc cũng bận rộn, chỉ vì chút chuyện nhỏ này mà phải đến trường một chuyến, lỡ làm ảnh hưởng đến công việc của phụ huynh thì cũng không hay lắm."
Tuy nhiên, cô Bùi vẫn còn quá non nớt. Lúc này, cô ấy càng nói giúp cho Kỷ Sầm, thầy giám thị sẽ chỉ càng thêm tức giận.