Chương 43: Lời tỏ tình

Kỷ Sầm thì mặc một chiếc áo cổ lọ sẫm màu bên trong đồng phục. Cổ của cậu rõ ràng cũng sợ lạnh, nên cậu đã kéo cao cổ áo, giấu cằm vào bên trong, hai tay cũng luôn đút trong túi áo, không nỡ lấy ra.

Nếu cổ không đủ dài, mặc áo cổ lọ sẽ trông rất tù túng, nhưng Kỷ Sầm lại là chàng trai mà cô từng thấy trong đời thực mặc áo cổ lọ đẹp nhất.

Cậu cao ráo, vai rộng đầu nhỏ, dáng người thanh mảnh nhưng không hề gầy gò. Ngay cả lúc này, khi đang rụt cổ lại, trông cậu vẫn rất đẹp trai.

Thấy Tề Diệu Tưởng, cậu liền rút cằm ra khỏi cổ áo, mỉm cười với cô.

Tề Diệu Tưởng mỉm cười đáp lại, rồi đưa tay chỉ ra sau lưng, ám chỉ chiếc cặp sách của mình.

Kỷ Sầm gật đầu, tỏ ý đã hiểu.

Sau khi Tề Diệu Tưởng đi, Bách Trạch Văn liền đi tới khoác vai Kỷ Sầm.

“Sao cậu ấy không trốn cậu nữa rồi?” Bách Trạch Văn trưng ra vẻ mặt gian manh. “Dỗ được rồi à?”

Kỷ Sầm liếc cậu ta một cái, rồi lại rụt cằm vào trong cổ áo: “Bớt nhiều chuyện.”

“Ối chà, còn không cho tôi quan tâm nữa cơ đấy.” Bách Trạch Văn chậc một tiếng. “Không quan tâm thì thôi vậy, tôi chỉ muốn biết hôm nay tôi có bữa sáng để ăn không thôi?”

Kỷ Sầm đáp: “Có, cậu ấy cũng mang cho cậu rồi.”

Mắt Bách Trạch Văn sáng lên: “Tốt, tốt, tốt quá rồi, vậy vẫn là Cố Dương mang cho chúng ta à?”

“Không, không làm phiền Cố Dương nữa, lát nữa tôi sẽ qua thẳng lớp họ tìm cậu ấy lấy.”

“Tìm ai lấy? Cố Dương à?”

Kỷ Sầm: “Tề Diệu Tưởng.”

“Cậu ấy cho phép cậu đến tìm rồi à?”

“Ừm.”

Bách Trạch Văn chớp mắt: “Trời đất, cậu cũng nhanh thật đấy. Cảm giác như ngày mai tôi được uống rượu mừng, ngày kia hai người có con, ngày kia nữa con của hai người đã biết đi mua nước tương rồi.”

Kỷ Sầm nhíu mày: “Mua nước tương cái gì, vị thành niên mà cậu đang nghĩ gì thế.”

Bách Trạch Văn không biết xấu hổ mà nói: “Nếu là thời xưa, hai người đã đến tuổi vào động phòng rồi đấy. Sao nào, có phải đột nhiên thấy hối hận vì không sinh ra vào cái thời phong kiến mục nát đó không? Hả? Hả?”

Kỷ Sầm nhấc chân lên, vừa cười vừa mắng: “Cút đi.”

Bách Trạch Văn nghiêng người, thuận lợi né được, sau đó còn đắc ý lắc eo với Kỷ Sầm. Kỷ Sầm thấy dáng vẻ lẳиɠ ɭơ đó của cậu ta rất ngứa mắt, liền đuổi theo định đá tiếp.

Cứ như vậy, hai người nô đùa ngay trước cổng trường, cho đến khi thầy giám thị đi tới, cả hai mới thu lại hành động của mình.

Thầy giám thị nhíu mày, vẻ mặt nghiêm nghị, vẫy tay với Kỷ Sầm: “Kỷ Sầm, em theo tôi đến văn phòng một chuyến.”

Được vào phòng giáo viên hưởng hơi ấm, khỏi phải đứng đây hứng gió lạnh, Bách Trạch Văn vốn cũng định đi theo, nhưng lại bị thầy giám thị chặn lại, bảo cậu ta tiếp tục đứng ở cổng trường kiểm tra.

Dù mặt mày tỏ rõ vẻ không tình nguyện, Bách Trạch Văn cũng chỉ có thể “Vâng” một tiếng.

-

Hết giờ đọc buổi sáng, chuông vào tiết một đã reo hai lần, mà Tề Diệu Tưởng vẫn chưa thấy Kỷ Sầm đến tìm mình lấy bữa sáng.

Lẽ nào cậu quên rồi?

Hay là cậu vẫn thấy để Cố Dương mang bữa sáng cho mình thì tốt hơn? Nhưng từ sáng nay, lúc ngồi vào chỗ đọc sách, Cố Dương không hề nói với cô một câu nào.

Nếu Cố Dương không tìm cô, vậy thì cô sẽ đi tìm Cố Dương.

Chỗ của Cố Dương ở phía trước cô hai hàng ghế. Tề Diệu Tưởng vốn định nhờ bạn học phía trước gọi Cố Dương giúp mình, thì đúng lúc này, cô giáo tiếng Anh phụ trách tiết một đã bước vào.

Cô giáo tiếng Anh vừa đứng lên bục giảng, còn chưa kịp mở lời thì thầy chủ nhiệm Đổng Vĩnh Hoa đã xuất hiện ở cửa lớp. Thầy nhìn vào trong lớp một lượt, ánh mắt dừng lại trên người Tề Diệu Tưởng.

“Tề Diệu Tưởng, em ra văn phòng gặp thầy một lát.”

Đây là lần đầu tiên Tề Diệu Tưởng bị giáo viên gọi lên văn phòng kể từ khi chuyển trường đến đây.

Vấn đề là cô cũng không biết thầy chủ nhiệm gọi mình lên văn phòng làm gì, chỉ có thể thấp thỏm đi theo sau thầy, trong đầu suy nghĩ vẩn vơ, tự hỏi xem dạo gần đây mình có vô tình phạm phải lỗi gì không.

Vừa vào văn phòng, mấy thầy cô chủ nhiệm không có tiết lúc này đang ngồi ở bàn làm việc của mình để chấm bài. Cô Bùi, chủ nhiệm lớp 29, cũng ở đó, cả thầy giám thị cũng có mặt.

Điều khiến Tề Diệu Tưởng không ngờ tới là, Kỷ Sầm cũng ở đó.

Tề Diệu Tưởng ngơ ngác, dùng ánh mắt hỏi Kỷ Sầm đã có chuyện gì.

Nam sinh mím môi, nhún vai với cô.

Tề Diệu Tưởng cũng không hiểu ý cậu là gì.

Thầy giám thị thấy thầy chủ nhiệm lớp 28 đã dẫn người đến, liền vẫy tay với Tề Diệu Tưởng: “Em là Tề Diệu Tưởng à? Lại đây, em qua đây, em với Kỷ Sầm, hai đứa đứng cạnh nhau đi.”

Tề Diệu Tưởng bất an đi đến bên cạnh Kỷ Sầm.

Mấy thầy cô khác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lúc này cũng đang lén lút nhìn về phía này hóng chuyện.

Đặc biệt là cậu học sinh kia, các thầy cô đều nhận ra, đó là Kỷ Sầm, người có thành tích tốt nhất khối 10, là hạt giống tiềm năng của Thanh Hoa, Bắc Đại trong lòng tất cả giáo viên.

Chàng trai và cô gái đứng cạnh nhau, cả hai đều toát ra khí chất của học sinh gương mẫu. Chàng trai cao ráo, thanh tú, cô gái nhỏ nhắn, xinh xắn. Cảnh tượng này, nếu bỏ qua tố chất nghề nghiệp và con mắt của nhà giáo nhân dân, thì quả thực rất đẹp đôi.

“Hai đứa này bị sao vậy?”

“Yêu sớm bị bắt quả tang à?”

“Hả?”