Trong tai nghe là giọng nói mang theo ý cười của cậu con trai.
“Muốn mang bữa sáng giúp tôi đến vậy à?”
Tim Tề Diệu Tưởng như thắt lại, ngón tay run run gõ chữ: [Chỉ là muốn cảm ơn cậu thôi.]
[Cảm ơn cậu hôm nay đã giúp tôi giải vây.]
Kỷ Sầm lại gửi một tin nhắn thoại: “Không cần cảm ơn, nhưng cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”
Rồi cậu lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa: “Cậu có muốn không?”
Câu hỏi này có chút ngang ngược, lại còn giống như một cái bẫy chữ.
Rõ ràng cô đã nói rằng, sở dĩ cô bằng lòng tiếp tục mang bữa sáng giúp cậu là để cảm ơn chuyện hôm nay, thế nhưng cậu lại mặc kệ những nguyên do trước sau đó, cũng chẳng quan tâm cô có phải vì muốn cảm ơn hay không, mà cứ nhất quyết hỏi cô có muốn mang giúp cậu không.
Điều này bảo một cô gái phải trả lời thế nào đây? Nói là muốn thì thật không đủ giữ kẽ, mà nói không muốn thì lại quá thiếu EQ.
Dĩ nhiên, Kỷ Sầm cũng biết điều đó.
Vậy nên, trong lúc Tề Diệu Tưởng chưa trả lời, cậu đã cho cô đủ thời gian để suy nghĩ.
Cậu nhét điện thoại vào túi, dùng cốc súc miệng lấy một cốc nước, rồi bắt đầu đánh răng.
Đánh răng được nửa chừng, điện thoại trong túi bỗng rung lên. Cậu đặt cốc súc miệng xuống, miệng vẫn còn ngậm bàn chải, rồi rút điện thoại ra.
Tề Diệu Tưởng: [Muốn.]
Kỷ Sầm, miệng vẫn đang ngậm bàn chải, sững người.
Bọt kem đánh răng vị bạc hà ngậm trong miệng đã lâu, bắt đầu cay xè đầu lưỡi. Mãi đến khi không chịu nổi nữa, Kỷ Sầm mới vội vàng nhổ bọt ra, rồi lấy một cốc nước lọc để súc miệng.
Đầu lưỡi vẫn còn hơi rát. Vị bạc hà the mát lúc này vẫn còn đang kí©h thí©ɧ khoang miệng cậu.
Hồi lâu sau, cậu mới cúi đầu, mở vòi nước, rửa sạch bọt kem còn vương bên mép, tiện thể vốc nước rửa mặt luôn. Lực tay khi rửa mặt có hơi mạnh, nước bắn tung tóe. Tóc và lông mi của cậu đều dính nước, run rẩy nhỏ từng giọt xuống bồn rửa.
Nhiệt độ trên mặt đã hạ xuống một chút, Kỷ Sầm lại rửa qua cả tai mình.
Rửa mặt được một lúc, cổ họng cậu bỗng ngứa ran, rồi bật cười thành tiếng.
Ai đó, đúng là có chút phạm quy, lại không hề đi theo kịch bản gì cả.
-
Tề Diệu Tưởng cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.
Ngay khi vừa gửi chữ đó đi, cô đã hối hận, muốn thu hồi lại, nhưng hai phút đã trôi qua mà cô vẫn không làm vậy.
Tận sâu trong lòng, cô thực ra cũng đang mong chờ xem Kỷ Sầm sẽ trả lời thế nào.
Ba phút sau, Kỷ Sầm trả lời tin nhắn, chỉ có điều lần này cậu không gửi tin nhắn thoại nữa.
Kỷ Sầm: [Nhưng mà Cố Dương hình như không muốn giúp nữa rồi.]
Tề Diệu Tưởng: [Hả? Cậu ấy nói vậy à?]
Cô chưa hề nghe Cố Dương nói gì. Thực tế là tuy học cùng lớp, nhưng một ngày cô và Cố Dương cũng chẳng nói với nhau được mấy câu.
Kỷ Sầm: [Ừm.]
Kỷ Sầm: [Hay là để tôi đến tìm cậu lấy trực tiếp nhé?]
Dừng một lát, cậu lại gửi tiếp: [Hoặc là tôi bảo Bách Trạch Văn đến tìm cậu lấy?]
Cậu muốn đến tìm mình lấy trực tiếp ư?
Trước đây cậu đã từng đề nghị như vậy, nhưng đã bị cô từ chối ngay tại trận.
Thế nhưng lần này, Tề Diệu Tưởng lại trả lời: [Cậu cứ đến lấy trực tiếp đi.]
Cũng dừng lại một chút, cô lại gõ thêm: [Để Bách Trạch Văn đến lấy cũng được.]
Cả hai người đều âm thầm trao quyền quyết định cho đối phương.
Sợi dây của sự lựa chọn và giằng co, trong vài giây ngắn ngủi ấy, đã quấn quanh đầu ngón tay và len lỏi vào trái tim của chàng trai và cô gái. Cuối cùng, chàng trai đã là người kéo nhẹ sợi dây về phía mình.
Kỷ Sầm: [Vậy để tôi đến tìm cậu lấy nhé.]
Tề Diệu Tưởng: [Ừm ừm.]
Tối hôm đó, sau khi tắm rửa xong, Tề Diệu Tưởng nằm trên giường nhưng không ngủ ngay được. Cô cứ mải nghĩ xem ngày mai, Kỷ Sầm sẽ xuất hiện ở cửa lớp 28 như thế nào.
Cậu sẽ gọi tên cô ra sao. Và khi cậu gọi tên cô, tất cả mọi người sẽ ngẩng đầu lên nhìn cậu, rồi biết được rằng cậu và cô thực ra đã quen biết nhau.
Chỉ nghĩ đến thế thôi, lòng hư vinh nho nhỏ của cô gái đã được thỏa mãn tột cùng.
Tề Diệu Tưởng kéo chăn trùm kín mặt, rồi len lén cười thành tiếng.
-
Ngày hôm sau, Tề Diệu Tưởng dậy từ rất sớm.
Thời tiết ngày một lạnh hơn, trên xe buýt đã bật máy sưởi. Hôm nay trời không đẹp lắm, bầu trời xám xịt, không khí cũng se lạnh. Dù đã mặc thêm một lớp áo giữ nhiệt bên trong đồng phục, nhưng vừa xuống xe, Tề Diệu Tưởng vẫn không kìm được mà rụt vai lại.
Mua bữa sáng xong, hai bóng dáng nam sinh quen thuộc đã đứng sẵn ở cổng trường.
Họ rõ ràng cũng đã mặc thêm áo bên trong đồng phục. Đặc biệt là Bách Trạch Văn, cậu chàng mặc hẳn một chiếc áo hoodie có mũ bên trong, rồi cứ thế trùm mũ lên đầu, hiệu quả giữ ấm cực tốt, cả cổ và tai đều không bị gió lùa.