Chương 37: Lời tỏ tình

Đổng Vĩnh Hoa vừa đi, cả lớp 28 cuối cùng cũng được giải thoát, lập tức lục tục kéo nhau đến nhà ăn. Trời đất bao la, ăn là lớn nhất, không ăn cơm thì đến sức đi vệ sinh cũng chẳng có.

Tề Diệu Tưởng cũng đã đói từ lâu, bèn đứng dậy chuẩn bị cùng đám Lư Văn Giai đến nhà ăn.

Còn chưa ra khỏi lớp, đã có người gọi giật lại: "Tề Diệu Tưởng."

Người gọi cô là Mã Dục Tình.

Tề Diệu Tưởng có linh cảm không lành, ấy thế mà Mã Dục Tình lại buông một câu: "Cậu có ý kiến gì với tôi à?"

Tề Diệu Tưởng "a" một tiếng.

Mã Dục Tình bước đến trước mặt cô, sắc mặt không vui: "Tôi thấy hôm nay cậu cũng mua bữa sáng cho rất nhiều người, tại sao hôm đó tôi nhờ cậu mua hộ thì cậu lại không mua? Đây không phải là cậu có ý kiến với tôi thì là gì?"

Đám người Lư Văn Giai hoàn toàn không biết chuyện này, bèn ngơ ngác nhìn Tề Diệu Tưởng.

"Tưởng Tưởng, có chuyện gì vậy?"

"Không liên quan đến các cậu." Mã Dục Tình tiếp tục chĩa mũi dùi vào Tề Diệu Tưởng: "Nếu cậu có ý kiến gì với tôi thì cứ nói thẳng, đừng có lén lút giở cái trò phân biệt đối xử ra, như vậy rất là hèn đấy, biết không?"

Phân biệt đối xử gì chứ?

Tề Diệu Tưởng ngẩn người. Đúng lúc này, có mấy người đi đến cửa lớp, Mã Dục Tình liền đi về phía họ.

Lư Văn Giai, người mà chuyện gì cũng hóng hớt trừ việc học, nhận ra đó là mấy bạn nữ lớp 27 bên cạnh, là bạn thân của Mã Dục Tình, thường xuyên sang lớp họ tìm cậu ta.

Mấy cô gái bước vào, Mã Dục Tình chỉ tay về phía Tề Diệu Tưởng, một cô gái lập tức bất mãn nói với Tề Diệu Tưởng.

"Bạn học này, Tình Tình nhà mình có đắc tội gì với cậu đâu, cậu phân biệt đối xử với cậu ấy làm gì?"

"Đúng vậy, đều là bạn học cả, có cần phải giở mấy trò vặt vãnh này không, tổn thương người khác lắm đấy."

Bọn họ mỗi người một câu, cứ thế chỉ thẳng vào mặt Tề Diệu Tưởng mà tuôn một tràng chỉ trích, khiến Tề Diệu Tưởng hoàn toàn ngây người. Đến lúc này, ba người Lư Văn Giai vốn không hiểu chuyện gì cũng đã hiểu ra vấn đề.

Lư Văn Giai phản bác đầu tiên: "Bạn học à, Tưởng Tưởng nhà mình bằng lòng mỗi ngày mua bữa sáng giúp bọn mình, đó là vì tình nghĩa, chứ không phải là bổn phận, hiểu không? Cậu ấy đồng ý mua giúp Mã Dục Tình, thì Mã Dục Tình nên cảm ơn. Cậu ấy không mua giúp, các cậu cũng không có tư cách gì mà lên án cậu ấy cả."

Vương Thư Hủy nhìn Mã Dục Tình nói: "Mua thêm cho cậu một phần, lỡ như bị bắt thì cậu có chịu trách nhiệm không?"

Một người bạn của Mã Dục Tình lập tức nói giọng đầy mỉa mai: "Buồn cười chết mất, mua cho người khác thì không sợ bị bắt, mua cho Tình Tình nhà mình thì lại sợ bị bắt à? Bạn học ơi, làm người đừng có hai mặt như thế chứ?"

Tề Diệu Tưởng không nghe nổi nữa.

Cô siết chặt tay áo đồng phục, thầm nghĩ, đây là hậu quả của việc từ chối người khác sao?

Lúc này, cô vô cùng hối hận. Lẽ ra ngay từ đầu cô không nên ôm cái suy nghĩ không làm mất lòng ai, cố gắng chiều lòng tất cả mọi người để rồi làm khó chính mình.

Lúc này, cuộc tranh cãi của mấy cô gái đã lên đến đỉnh điểm, hai bên đều có chút mất bình tĩnh. Mã Dục Tình đột nhiên rất khó chịu với cái vẻ giả câm của Tề Diệu Tưởng.

"Tề Diệu Tưởng, cậu bị câm à?"

Tề Diệu Tưởng vừa mở miệng, đã bị cắt ngang. Có người gõ lên cánh cửa lớp đang mở.

Mấy cô gái quay đầu nhìn lại.

Thật ra mà nói, cả khối lớp 10 không ai là không biết Kỷ Sầm của lớp 29. Dù chưa từng tiếp xúc, cũng đều biết tên cậu.

Dù sao thì, chủ nhiệm của lớp nào cũng thích lôi tên cậu ra làm tấm gương.

Chàng trai đứng ở cửa lớp 28, mặt mày ôn hòa tinh xảo, dáng người cao ráo như ngọc. Rõ ràng là bộ đồng phục bình thường nhất, nhưng mặc trên người cậu lại đặc biệt vừa vặn và đẹp mắt.

Vốn dĩ là mâu thuẫn giữa mấy cô gái, bây giờ đột nhiên có một khán giả, mà khán giả này lại là Kỷ Sầm, tất cả mọi người đều sững sờ trong giây lát.

Phản ứng đầu tiên của Lư Văn Giai là: "Ờm, cậu tìm Cố Dương à? Cậu ấy đi rồi."

"Không phải."

Kỷ Sầm đi thẳng vào trong, tùy tiện chọn một chỗ trống. Cậu cũng chẳng khách sáo, kéo thẳng ghế ra rồi ngồi xuống, sau đó hất cằm về phía người có biểu cảm ngơ ngác nhất trong cả đám.

"Tôi đến tìm cậu ấy."

Lần này, đến lượt những người khác ngây người.