Chương 33: Lời tỏ tình

Bách Trạch Văn trợn mắt, đột nhiên nghe thấy một tiếng cười trong trẻo, thánh thót như tiếng chuông.

Hai bạn nam đồng thời nhìn về phía Tề Diệu Tưởng đang cười cong cả mắt.

Bách Trạch Văn lập tức không còn tức giận như vậy nữa, cố ý làm mặt lạnh dọa cô: "Tề Diệu Tưởng, tôi buồn cười lắm sao? Ai cho cậu dũng khí cười nhạo tôi, Lương Tịnh Như à?"

Tề Diệu Tưởng lập tức ngừng cười, lắc đầu nói không có không có.

Bách Trạch Văn còn muốn tiếp tục trêu cô, một bóng người đã chắn trước mặt Tề Diệu Tưởng.

"Tôi cho đấy." Kỷ Sầm hất cằm: "Đừng trêu cậu ấy nữa, đi nhanh lên, còn đợi ăn cơm đây, đói chết đi được."

Đến quán ăn, vì là Kỷ Sầm mời khách, Bách Trạch Văn vừa ngồi xuống đã gọi mấy món mặn mà bình thường cậu ta không nỡ gọi.

Tề Diệu Tưởng chưa từng đến quán này, không biết gọi món, nên dứt khoát để hai bạn nam toàn quyền quyết định. Dù sao cũng là người ta mời, cô đương nhiên phải là khách theo chủ rồi.

Đợi gọi xong món, Kỷ Sầm lại dặn thêm với ông chủ, tất cả các món đều cho ít cay, cũng không cho hành tỏi.

"Hả? Hành tỏi đều không cho, thế thì còn ăn gì nữa?" Bách Trạch Văn sửng sốt.

Kỷ Sầm nói: "Tôi với Tề Diệu Tưởng đều không thích ăn hành tỏi, cậu chịu khó chút đi."

Bách Trạch Văn "à" một tiếng, nhìn sang Tề Diệu Tưởng.

Tề Diệu Tưởng khá ngại ngùng, nói: "Không sao đâu, cậu muốn ăn thì cứ cho vào, đến lúc đó tôi tự gắp riêng ra là được rồi."

"Tôi lười gắp lắm, thiểu số phục tùng khẩu vị của đa số." Kỷ Sầm nhìn Bách Trạch Văn nói: "Nếu cậu thực sự muốn ăn, tôi bảo ông chủ xào riêng cho cậu một đĩa hành tỏi."

Bách Trạch Văn từ chối.

Hành tỏi là gia vị, phải ăn kèm với món ăn mới thơm, ai lại ăn riêng gia vị bao giờ.

Vốn còn đang thắc mắc Kỷ Sầm từ lúc nào cũng không ăn hành tỏi nữa, nhưng vừa nghe Tề Diệu Tưởng không ăn, Bách Trạch Văn lập tức hiểu ra.

Nếu cậu ta và Kỷ Sầm đều ăn hành tỏi, chỉ có cô bạn nhỏ đáng thương này không ăn, thì cô bạn nhỏ nhất định sẽ khăng khăng không cần để ý đến khẩu vị của mình. Nhưng nếu có người cùng cô không ăn hành tỏi, cô cũng sẽ không ngại ngùng như vậy nữa.

Tất cả sự chu đáo đều ẩn giấu trong lời nói và hành động có vẻ thờ ơ, Bách Trạch Văn liếc mắt ra hiệu cho Kỷ Sầm.

Đợi Kỷ Sầm nhìn sang, dùng ánh mắt hỏi có chuyện gì, cậu ta mấp máy môi, làm khẩu hình.

——"Đồ đàn ông trong ngoài bất nhất."

-

Ăn trưa xong, Kỷ Sầm và Bách Trạch Văn là học sinh nội trú nên thu dọn quần áo mang về nhà, cũng định bắt xe về.

Tề Diệu Tưởng đợi họ thu dọn xong, cùng ra cổng trường bắt xe.

Lúc này chỉ có ba người họ đứng đợi xe. Những nam sinh và nữ sinh mặc đồng phục giống nhau, trên trạm xe buýt một ngày thu, tạo thành một bức tranh thật trong trẻo.

Trước đây đứng xa không thấy rõ, giờ đứng gần mới cảm nhận được, cả hai bạn nam đều cao hơn cô rất nhiều.

Lúc Tề Diệu Tưởng nói chuyện với họ, cả hai đều phải cúi đầu.

Cô chợt nhận ra, hôm nay lại là thứ Bảy. Những ngày thứ Bảy trước đây, cô đều một mình, đeo tai nghe chìm đắm trong thế giới riêng, sự ồn ào náo nhiệt xung quanh dường như chẳng liên quan gì đến mình.

Lúc đó, Kỷ Sầm và Bách Trạch Văn cũng đứng đợi xe ở đây, chỉ là khi ấy cô còn chưa quen biết họ.

Nhưng vào ngày thứ Bảy này, cậucô đã cùng họ ăn một bữa trưa, và bây giờ còn đang cùng họ đợi xe buýt.

Cô còn kết bạn với bạn cùng bàn Lư Văn Giai, rồi Vương Thư Hủy và La Yên nữa. Các bạn nữ trong lớp, cô ít nhiều cũng đều quen biết rồi.

Bao gồm cả bạn nữ hôm nay vì cô từ chối khéo việc mang bữa sáng hộ mà tức giận nữa.

Cô nhớ bạn nữ đó hình như tên là Mã Dục Tình.

Nghĩ đến những lời Mã Dục Tình nói với mình hôm nay, cô không biết liệu như vậy có phải là đã làm mất lòng Mã Dục Tình rồi không.

Tề Diệu Tưởng bất giác thở dài một hơi.

Bách Trạch Văn trêu: "Tuổi còn nhỏ mà thở dài cái gì, cứ như bà cụ non ấy."

Chưa đợi Tề Diệu Tưởng nói gì, cậu ta nhẹ nhàng nhấc chiếc cặp sách của cô lên một chút, rồi lại cười nói: "Mà cậu bé tí thế này, ngày nào cũng đeo cái cặp to đùng đi học, hôm nào đó mà bị đè thành gù lưng thì đúng là thành bà cụ mặt trẻ con thật đấy."

Tề Diệu Tưởng hoảng hốt mở to mắt: "Không đời nào."

Kỷ Sầm lên tiếng: "Cậu có thời gian ở đây trêu cậu ấy, sao không đi xem trà sữa được chưa kìa."

Trà sữa là do Bách Trạch Văn đòi mua. Cậu ta tuy miệng lưỡi hơi khó ưa, nhưng không thích chiếm lợi của người khác. Hôm nay Kỷ Sầm đã mời bữa trưa, thì cậu ta mời trà sữa sau bữa ăn, tiện thể cũng gọi cho Tề Diệu Tưởng một ly.

Tề Diệu Tưởng vốn định nói không cần, nhưng Bách Trạch Văn lại lôi ra chiếc bánh rán mà cô mang cho cậu ta buổi sáng, làm cô cũng không tiện từ chối.