Hứa Hạc Hiên cũng không màn khách còn chưa đi, đứng dậy lên lầu.
Quản gia đã rất lâu không thấy thiếu gia như vậy, trong nhất thời bị doạ đến đứng hình.
Phải biết rằng Hứa gia tuy là hào môn nhưng cội nguồn xuất thân là từ quân ngũ cấp cao, trâm anh thế phiệt chân chính. Quan trọng nhất đó là Hứa gia cũng là dòng dõi thư hương, nổi tiếng với gia giáo nghiêm khắc. Giáo dưỡng nhà họ Hứa luôn khắc khe khuôn khổ, những năm nay, cho dù thiếu gia có tức giận đến mức nào đi nữa thì cũng rất ít khi để lộ mũi nhọn ra bên ngoài.
Mà kiểu khí thế âm ngoan vừa rồi giống như muốn bóp chết luật sư Cố vậy! Đó không giống như một người chịu giáo dục tốt đẹp đào tạo ra, ngược lại có chút giống một kẻ bệnh trạng gϊếŧ người.
Quản gia tuy kinh ngạc nhưng cũng là người từng trải, chỉ qua vào giây liền xử lý cục diện, uyển chuyển mời ba người kia về.
Khác với bầu không khí căng thẳng nơi đây, ở một căn hộ nào đó.
"A Nguyên, anh phụ em coi, lấy mắt ngó không vậy mà xem được sao?" Giọng một cô gái phàn nàn.
"Tiểu Tình, chúng ta vẫn là ra ngoài ăn đi." Giọng nam bất đắc dĩ xen lẫn sợ hãi trả lời.
"Lý Nguyên, anh nói gì vậy? Bạn gái mình hiếm khi xuống bếp làm cơm mà anh bảo đi ra ngoài ăn là sao?" Cô gái có chút tức giận trừng hắn.
Lý Nguyên cảm thấy bản thân vô cùng khổ.
Hắn thà cô không làm cơm.
Bạn gái hắn càng bỏ công sức làm cơm thì hắn trực bồn cầu càng lâu.
"Chúng ta thỉnh thoảng mới có một ngày rảnh, nhìn sắc mặt anh miễn cưỡng như vậy, em cứ nghĩ anh chán em rồi!" Hành động đang thái rau dừng lại, cô cúi đầu, âm điệu không nặng không nhẹ, nhưng nhìn qua lại vô cùng tủi thân.
"Em là tâm can bảo bối của anh, anh chỉ có một mình em, anh làm sao chán em được. Em muốn anh giúp gì, anh nghĩa vô phản cố!" Lý Nguyên nói thầm không xong, đành dùng hết công lực dỗ người.
"Thật sự?" Cô gái dừng như không tự tin hỏi lại.
"Thật sự!" Lý Nguyên gật đầu lia lịa.
"Vậy anh giúp em làm cá đi." Bạch Tình vừa lòng cười, giọng điệu ngọt nị.
Lý Nguyên nhìn con cá tràn đầy sức sống bơi qua bơi lại trong bồn nước.
"Tiểu Tình, tại sao em lại không mua cá đã qua chế biến?" Nam nhân yếu nhược dò hỏi.
Làm cá! Đối với hắn thật sự là chuyện không dễ dàng.
"Mua cá đã qua chế biến ít nhiều gì cũng mất chút tươi ngon." Bạch Tình lời lẽ đương nhiên.
Lý Nguyên ở trong lòng nói thầm, nếu con cá mà qua tay hắn chế biến thì không chỉ mất một chút tươi ngon đâu! Nó không tan xương, nát thịt, mất xác là phật trờ phù hộ.
Đương nhiên, đây chỉ là lời ở trong lòng.
Hắn quá rõ tính tình của bạn gái nhà mình, vẫn là im lặng, nhận mệnh làm cá.
"A Nguyên, tại sao hôm nay anh lại rảnh vậy?" Hai người vừa làm cơm vừa nói chuyện, Bạch Tình mang theo khó hiểu hỏi hắn.
Đáng lẽ với vị trí là trợ lý đại boss, bạn trai cô vốn dĩ rất bận rộn mới đúng, hôm nay lại bỗng nhiên rảnh rỗi đột xuất.
"Sáng sớm Hứa tổng nói với anh không đến công ty, hầu hết những công việc trong thời gian tới của tập đoàn cũng đã hoàn thành trước thời hạn, vì vậy anh chẳng bận gì, quyết định trốn một ngày luôn." Lý Nguyên vừa đối phó với con cá nhảy bành bạch trên thớt, vừa trả lời bạn gái.
"Kỳ lạ nha! Không phải đại boss là công việc cuồng ma sao? Nửa năm trở lại đây càng thích ở lì trong công ty, sao hôm nay lại chuyển gió rồi. Không phải là chuẩn bị ly hôn, quay về cuộc sống độc thân đi?" Bạch Tình trêu đùa.
"Tiểu Tình, em đừng nói vậy. Hứa tổng mà biết được em liền tiêu đời." Lý Nguyên lo sợ làm cái thủ thế im lặng.
"Ở đây chỉ có anh với em, không lẽ anh bán đứng em?" Bạch Tình trừng hắn, không quá để tâm.
"Anh nào dám, chỉ là sau này lời ăn tiếng nói, em nhớ cẩn thận có biết không." Lý Nguyên nhỏ giọng khuyên nhủ bạn gái.