Cố Hàn nghe đến hai chữ mất tích, cảm thấy Hứa Hạc Hiên dùng từ có chút khó hiểu, không lý giải được đành im lặng nghe tiếp.
"Tôi hoài nghi Nhược Vũ gặp vấn đề, hoài nghi tính chân thật những lời anh nói. Tôi muốn cùng cô ấy gặp mặt, nếu như không thể gặp, tôi có quyền nghi ngờ việc hủy hợp đồng sớm hơn thời hạn là do anh tự biên ra. Tôi có quyền không hợp tác, có quyền khởi tố anh, sự phản đối của tôi cũng có hiệu lực!" Hứa Hạc Hiên lợi dụng khe rãnh của pháp luật để chối bỏ hiện thực.
Cố Hàn nhìn Hứa Hạc Hiên đang cố chấp phủ nhận sự thật, hắn lắc đầu.
"Hứa tổng hà tất đâu... Không phải lời Hứa tổng nói hoàn toàn không có khả năng, nếu Hứa tổng khởi kiện, điều ngài nói trên đủ để cấu thành bản án điều tra. Nhưng Hứa tổng, tôi cần gì tự biên, lấy đủ giấy tờ hợp pháp để tự biên cũng không phải chuyện dễ dàng, với lại hậu quả tự chủ trương quyết định quyền lợi của thân chủ rất nặng, tôi cần gì tự hủy tiền đồ của bản thân. Hứa tổng... không lẽ anh không rõ chuyện đó?" Trong lời nói mang theo phúng trào trên nỗi đau của người khác.
"Tôi rõ hay không rõ không cần anh đoán, hiện tại mời ba vị rời đi." Giọng điệu ngoài mặt thì khách sáo, thực tế lại cường thế không xem ai ra gì.
"Hứa tổng, phản ứng của anh đúng thật nằm ngoài dự đoán của tôi, ắt hẳn cũng nằm ngoài dự đoán của Khương tiểu thư. Nếu Khương tiểu thư biết anh "không nói lý" như vậy, cô ấy có lẽ đã tự mình giải quyết chuyện này." Cố Hàn vẫn chưa từ bỏ ý định xát muối vào vết thương của tình địch.
"Quản gia, tiễn khách!" Hứa Hạc Hiên không có tâm trí cùng Cố Hàn đôi co.
Hiện tại hắn chỉ muốn tìm Nhược Vũ, tìm cô hỏi rõ ràng.
Hắn đã làm sai chuyện gì mà cô lại muốn ly hôn với hắn?
Hắn có chấp nhất với Vân Họa Y nhưng đó không phải là thích, trước nay không phải cô chưa từng có thái độ quá khích đối với chuyện này sao?
Hôm qua hắn nói sẽ cắt đứt quan hệ với Vân Họa Y, không phải cô rất hài lòng sao?
Không có khả năng, Nhược Vũ đối tốt với hắn như vậy, cô sao lại bỏ mặc hắn được?
Cô chắc chắn có chuyện không thể nói.
Sẽ có!
Chắc chắn có lý do, cô sẽ không từ mà biệt với hắn!
Hứa Hạc Hiên cố gắng an ủi bản thân, nhưng cho dù hắn thôi miên bản thân đến mức nào đi nữa thì cũng không thể phủ lấp đi cảm giác không tự tin của mình.
Đôi con ngươi hắc diệu thạch, trong tĩnh lặng thâm trầm xuất hiện vô tận không cam lòng.
Trước nay nếu hắn không tốt, cô bắt hắn sửa, hiện tại hắn không tốt cô cũng có thể bảo hắn sửa mà!
Nhưng tại sao? Tại sao một người luôn khoan dung, lười chấp nhất như cô, bây giờ lại không cho hắn cơ hội nào chứ?
Dù đổ lỗi cho Cố Hàn là vô căn cứ thì đã sao? Hắn không cần lý lẽ, hắn chỉ cần nắm được quyền chủ động còn sót lại trước khi tìm được Nhược Vũ đối chất. Hợp đồng này... hắn nhất định cắn chết cũng không bỏ!
Quá khứ là cô chủ động chiếm hữu thế giới của hắn trước. Hiện tại, tương lai mai sau cô đều đừng mong có thể an toàn lui thân... Hắn tuyệt đối không cho phép!
"Khương tiểu thư hiện đang bận, không thể gặp anh. Nhưng theo tôi đoán, cũng rất sớm thôi cô ấy sẽ xử lý xong việc riêng, đến lúc đó hợp đồng hôn nhân này cũng không kéo dài được đâu! Còn chuyện Hứa tổng cho nhân viên thu gom vật dụng của Khương tiểu thư hay không, đó là quyết định của anh. Nhưng khuyên Hứa tổng một câu, vật vô tri, người có tri, giữ vật cũng không giữ được người. Từ đầu đến cuối, hai người không thật sự có ràng buộc." Cố Hàn đã bất mãn với Hứa Hạc Hiên từ lâu nên khi có cơ hội, hắn không ngại nhiều lời không hay.
"Câm miệng... Đừng lợi dụng chức nghiệp của mình mà vượt quá giới hạn, hiện tại trên danh nghĩa tôi vẫn là chồng cô ấy, anh chỉ là luật sư đại diện trên mặt pháp lý mà thôi!" Miệng lưỡi cao ngạo, tràn ngập áp bức.
Nam nhân rủ mắt, hơi cúi đầu, mái tóc đen nhánh che đi tầm mắt u ám, không ai nhìn ra được cảm xúc của hắn.
Chỉ trong vài phút bị kí©h thí©ɧ, hắn lại quay về dáng vẻ trầm ổn thường ngày. Dừng như không có gì khác, hắn vẫn là Hứa gia người thừa kế, hàm dưỡng tốt đẹp. Chỉ là âm tuyến êm tai, ngữ điệu có lễ thường ngày lại trầm thấp âm hàn, không chút che dấu cao ngạo cùng khinh rẻ.