( Mình lỡ đăng nhầm chương này trước, không xoá được nên các bạn có thể tạm thời không đọc chương này ạ)
"Hứa tổng, anh tìm tôi có chuyện gì?" Biểu hiện của Khương Nhược Vũ có chút bất ngờ, nhưng cũng chỉ là một chút.
Hơn một tháng chung sống dưới một mái nhà, đây là lần đầu tiên Hứa Hạc Hiên gõ cửa phòng cô, nên cô bất ngờ là chuyện bình thường.
"Hôm nay ở buổi tiệc, anh thấy em chẳng ăn gì, về cũng không ăn thêm nên anh đem chút điểm tâm lên cho em." Hứa Hạc Hiên dùng thái độ tự nhiên để giải thích cho hành vi kỳ quái của mình.
Khương Nhược Vũ mở to mắt hạnh, sau đó lại hơi nhíu mày, ánh mắt cẩn thận đánh giá hắn.
Áo tắm dài màu xanh sẫm nghiêm chỉnh lại thoải mái, màu tối đối lập với làn da lãnh bạch tạo nên một loại tương phản mị hoặc. Cổ áo rộng rãi ẩn hiện tuyến xương quai xanh tinh tế cùng cơ bụng săn chắc. Tóc mái tùy ý rủ xuống, có phần suy đồi điệp mỹ.
Nam nhân sở hữu gương mặt tuấn mỹ vô trù lại kèm theo một nụ cười nhu hòa, tay cầm một phần bánh ngọt... Hắn như vô thức trở thành bức tranh ấm áp nhưng nhiệt liệt, làm người nhìn có loại ảo giác mặt đỏ tim đập.
May mắn, Khương Nhược Vũ không có thói quen trầm mê nam sắc.
Lối ăn mặc cùng tóc mái rủ xuống không hề giống với tác phong khắc kỷ thường ngày của Hứa Hạc Hiên. Ngôn ngữ xưng hô cùng ngữ điệu của hắn cũng làm Khương Nhược Vũ cảm thấy vô cùng ái muội, trong đầu bỗng nhiên xuất hiện một ý nghĩ: Câu dẫn.
Khương Nhược Vũ cân nhắc suy ngẫm, cuối cùng lại phủ nhận ý nghĩ vô thức đó.
Bản thân cô là cái đầu gỗ, không thể đánh giá thần sắc để suy đoán diễn biến tâm lý của người khác, nên khả năng phán đoán lệch lạc là rất cao. Mà Hứa Hạc Hiên lại là người lễ giáo đúng nơi đúng chỗ, làm sao có thể làm ra chuyện câu dẫn đâu? Cô nghĩ hắn như vậy chẳng khác nào bổ não ác ý. Hơn nữa, hắn cũng không có lý do gì mà câu dẫn cô.
"Cảm ơn Hứa tổng, chỉ là trước lúc quay về tôi đã dùng qua bữa tối, hiện tại không đói, đêm khuya ăn đồ ngọt cũng không tốt. Tối rồi, Hứa tổng nên nghỉ ngơi sớm." Khương Nhược Vũ lười bẻ xả từng chữ với Hứa Hạc Hiên, cô xem nhẹ việc hắn bỗng nhiên xưng thẳng tên cô, chỉ lịch thiệp từ chối.
Hứa Hạc Hiên làm như không nghe ra lời đuổi khéo của cô, hắn mím môi, ánh mắt vừa nhu hòa vừa vô thố có chút giống như trẻ nhỏ phạm sai đứng trước mặt gia trưởng nhận lỗi.
"Nhược Vũ, có phải em giận anh chuyện tối hôm nay không? Anh hứa tuyệt đối sẽ không có lần sau." Hắn không có lời gì để tẩy trắng cho hành động hôm nay của bản thân, nên chỉ có thể cam đoan với cô sẽ không tái phạm.
"Không sao." Khương Nhược Vũ lắc đầu, thái độ dừng như rất rộng lượng.
Hành động bỏ mặc cô của Hứa Hạc Hiên đúng thật khiếm nhã, nhưng cô thực sự không để trong lòng. Cô rất ít khi chấp nhất một chuyện nhỏ nhặt gì không bỏ. Sau này, cô rút kinh nghiệm hạn chế cùng hắn đi yến tiệc là được, tránh phải khó xử cả hai.
"Hứa tổng, anh còn chuyện gì nữa không, nếu không" Khương Nhược Vũ chưa nói dứt câu, Hứa Hạc Hiên đã cắt ngang.
"Nhược Vũ, em không cần gọi anh là Hứa tổng, người một nhà xưng hô như vậy cảm giác rất xa cách." Hứa Hạc Hiên cố gắng kéo gần khoảng cách giữa hai người.
Khương Nhược Vũ gật đầu, cứ nghĩ cô là người rất dễ nói chuyện nhưng thực tế thì...
"Hứa thiếu, sức khỏe anh không tốt, tôi nhớ không lầm là ngày mai anh có chuyến bay vào buổi sáng, anh nên nghỉ ngơi sớm để có tinh thần xử lý công việc." Giọng điệu vẫn bằng phẳng, không gần không xa như trước, chỉ thay từ "tổng" thành "thiếu".
Tay cầm khay bánh của Hứa Hạc Hiên vô thức siết chặt, đáy mắt cũng có chút ám sắc.
Tuy hắn biết cô là kiểu cách người, nhưng chân chính chủ động tiếp cận cô, hắn mới rõ ràng cô cách người đến mức đáng sợ.
Lời lẽ thì quan tâm hắn từng chút một, thái độ dịu dàng nhưng tất cả chẳng khác nào chỉ để đối phó với hắn. Nhìn cô như hòa đồng với mọi người nhưng thật chất không có ai có thể xâm phạm đến lĩnh vực của cô.
Xem đi... khoảng cách mở cửa phòng chỉ đủ để cô đứng nói chuyện với hắn, hoàn toàn không có ý định mời hắn vào ngồi.
Tác phong nói chuyện của cô nữa, Hứa tổng với Hứa thiếu có khác nhau sao?
"Nhược Vũ, chúng ta vào phòng nói chuyện đi." Hứa Hạc Hiên mở lời đề nghị.
"Chúng ta có chuyện gì để nói?" Khương Nhược Vũ theo bản năng đặt ra nghi vấn.
Cô chỉ đơn thuần là nghi hoặc, ngữ điệu cũng vô cùng êm tai. Nhưng mà câu hỏi của cô quá thẳng thừng, thẳng thừng đến mức làm Hứa Hạc Hiên cảm thấy trát tâm.
"Nhược Vũ, anh không thể vào phòng em sao?" Hứa Hạc Hiên áp lực xúc động dưới đáy lòng, cẩn thận thăm dò.