Chương 5: Bất an

Lại qua một giờ sau, Hứa Hạc Hiên ngồi ở thư phòng làm việc.

Quản gia gõ cửa phòng.

"Vào đi." Nam nhân ngữ điệu tùy ý.

"Để đó đi." Hắn theo thói quen yêu cầu, đầu cũng không ngẩng lên xem một chút.

Ngày nào cũng vậy, quản gia đều sẽ đem canh thuốc đến trước mặt hắn.

Lúc đầu, chuyện này là do Nhược Vũ cưỡng chế hắn, dần dần nhiều lần cũng trở thành thói quen.

"Thiếu gia nhớ uống khi còn ấm." Quản gia quan tâm nhắc nhở.

"Thiếu phu nhân vẫn chưa về?" Lúc quản gia sắp rời khỏi, Hứa Hạc Hiên lại hỏi.

"Thưa thiếu gia, thiếu phu nhân vẫn chưa về." Quản gia đáp lời.

Quản gia đã lớn tuổi, tuy làm ở đây nhưng ông lại là người của Hứa lão gia. Hứa lão gia là người đốc thúc mối hôn sự của Hứa Hạc Hiên cùng Khương Nhược Vũ. Ông ở đây cũng vì nhiệm vụ giám sát hai người.

Nghe thiếu phu nhân vẫn chưa về, Hứa Hạc Hiên càng bất an.

Ngày thường, Nhược Vũ rất hay đi ra ngoài, nhưng cô luôn về trước buổi tối, sao hôm nay lại không về?

"Chú lui xuống đi. Mà... Nhược Vũ trở về thì nhớ báo cho tôi." Hứa Hạc Hiên căn dặn.

"Vâng, thiếu gia." Quản gia gật đầu.

Sau khi quản gia rời đi, Hứa Hạc Hiên nhấc máy gọi cho Khương Nhược Vũ, nhưng làm hắn thấp thỏm hơn nữa là số điện thoại của cô không hề liên lạc được.

Đôi con ngươi thâm thúy tối xuống. Hứa Hạc Hiên muốn gọi cho Hứa lão gia nhưng nghĩ đến hiện tại ông đang ở nước ngoài, khả năng cao cũng không biết cô ở đâu, đành bất lực chờ đợi.

Hứa Hạc Hiên đã bị Khương Nhược Vũ dưỡng thành thói quen uống thuốc khi còn ấm, nên không chút chần chừ đưa chén thuốc lên môi, hớp một ngụm.

Canh hôm nay đắng hơn thường ngày!

Có lẽ là vì trời chuyển lạnh nên Nhược Vũ bảo người nấu thuốc bỏ thêm gối hạc.

Hứa Hạc Hiên nghĩ thầm.

Cô luôn chu đáo như vậy!

"Tin!"

Máy vi tính trước mặt phát thông báo nhận được tin nhắn mới, Hứa Hạc Hiên tưởng là tin rác, không quá chú ý, đến khuya mới vô tình phát hiện người gửi tin nhắn đến là Cố Hàn, hắn lập tức mở ra xem.

Cố Hàn là luật sư đại diện của Khương Nhược Vũ, rất nhiều vấn đề pháp lý của cô đều là do Cố Hàn phụ trách.

"Hứa tổng, ngày mai anh rảnh không? Cho tôi xin chút thời gian, tôi muốn đến Thiền viên gặp anh. Tôi đại diện bên phía Khương tiểu thư cùng anh nói chuyện hợp đồng."

Hứa Hạc Hiên nhìn tin nhắn, sắc mặt càng lúc càng không tốt.

Dạo gần đây hắn với Nhược Vũ đâu có ý định ký thêm hợp đồng nào đâu?

"Tôi sẽ sắp xếp."

"Anh có thể đến chỗ tôi lúc 9h sáng."

"Nhược Vũ muốn bàn giao hợp đồng gì?"

Hứa Hạc Hiên chờ rất lâu nhưng vẫn không nhận được câu trả lời.

Tối nay, thói quen khó ngủ chỉ mới biến mất không lâu của hắn lại xuất hiện. Trong lòng có khó chịu, nhưng nhiều hơn vẫn là lo sợ.

Nhược Vũ là người cẩn thận, một mình ở bên ngoài chắc chắn cũng sẽ không gặp vấn đề gì. Chỉ là tại sao hắn lại lo lắng như vậy? Có lẽ là vì cô cũng chỉ mới đôi mươi!

Cô luôn biểu hiện ra ngoài bản thân là một người trầm ổn, làm người khác an tâm, thậm chí là hoàn toàn tin tưởng, dựa dẫm vào cô. Nhưng thực tế cô vẫn còn rất trẻ, lại là con gái, hắn lo lắng là chuyện bình thường.

Hứa Hạc Hiên âm thầm trấn an bản thân, nhưng trấn an cách mấy hắn cũng không trấn an được trực giác nhạy bén của bản thân.

Đêm hôm ấy, ngoài trời đổ mưa tầm tã làm tâm tư của người nhìn qua cửa kính xem bầu trời đêm càng mẫn cảm bất an.

Mưa trắng cả bầu trời đêm, hắn thức trắng cả đêm, hai bên giống như tranh đua ai kiên trì hơn ai!