"Tháng nào cũng dựa theo báo cáo sức khỏe của thiếu gia đổi thực đơn, nhưng nửa năm nay thiếu gia có mấy khi dùng cơm ở nhà đâu. Dã tràng xe cát, tội cho một tấm lòng!" Dì đầu bếp nhìn thực đơn trong tay, lắc đầu.
"Tội Khương tiểu thư, không hiểu sao thiếu gia lại bỏ gần tìm xa, vì một cái bạch nguyệt quang Họa Y mà bỏ mặc người vợ "tào khang"." Nữ phụ bếp đứng kế bên, độ tuổi trạc đôi mươi cũng có chút tiếc hận.
"Như Tâm, không phải nữ minh tinh Vân Họa Y gì đó là thần tượng của cô sao, sao cô lại nói lời hạ thấp thần tượng của mình như vậy?" Một nữ phụ bếp cùng tuổi khác mang theo khó hiểu bắt bẻ.
"Đúng là thần tượng nhưng tôi chưa có u mê mờ mắt, nhìn Khương tiểu thư bị Vân Họa Y gián tiếp hại đến cảnh phòng không gối chiếc, tôi cũng đau lòng thay. Khương tiểu thư đẹp như vậy, tính tình tốt như vậy, đáng tiếc..." Cô gái tên Như Tâm lắc đầu, trong giọng điệu có chút xót thương.
"Nhưng tôi nhìn dáng vẻ của Khương tiểu thư cũng đâu giống như là đau lòng? Cuộc sống hôn nhân của cô ấy cùng thiếu gia cũng đâu có cãi vã, khá tốt a!" Nữ phụ bếp kia lại không cho rằng như vậy.
"Khương tiểu thư đau lòng không lẽ phải nói cho cháu biết sao? Hay là ngày ngày nước mắt chan cơm mới tính là đau lòng? Thiếu gia cùng Khương tiểu thư là người được đại gia tộc bồi dưỡng ra, hai người không chú trọng mặt mũi của bản thân cũng phải chú trọng mặt mũi của gia tộc. Hôn nhân không hạnh phúc cũng đâu có thể ném thể diện ầm ĩ làm trò cười cho thiên hạ... Còn cái gì khá tốt? Từ khi kết hôn luôn phòng không gối chiếc, chưa từng cùng nhau ăn chung một bữa cơm, một tiếng thiếu phu nhân cũng bị cấm gọi, có cái gì tốt?" Lần này là dì đầu bếp trợn mắt mỉa mai.
"Gả vào hào môn nghe danh thì vẻ vang, mấy ai lại biết sau vẻ ngoài ngăn nắp lượng lệ, bên trong cảm tình lại lương bạc đến làm nhân tâm hàn. Tôi vẫn là từ bỏ mộng tưởng, làm công kiếm chút tiền rồi tìm một người tâm đầu ý hợp kết hôn là tốt nhất!" Nữ phụ bếp tên Như Tâm cũng nghĩ như vậy, nhè nhẹ cảm thán.
"Bây giờ mới biết vỡ mộng sao?... Khoan đã, hình như thực đơn tháng này dài hơn những tháng trước rất nhiều thì phải." Cô gái đứng bên cạnh đâm chọc bạn thân lại vô tình phát hiện khác thường.
"Dài hơn thì có được gì đâu!" Cô gái khác lại không mấy để ý.
"Chuyện nhà thiếu gia bàn tán như vậy được rồi, cẩn thận lỡ bị bắt gặp." Thấy hai nữ phụ bếp lại bắt đầu bàn tán hăng say khó dừng lại, dì đầu bếp dùng thái độ nghiêm khắc của trưởng bối nhắc nhở.
"Biết rồi dì Hạ, hai cháu rất cẩn thận!" Hai nữ phụ bếp biết nghe lời phải đồng thanh đáp.
Thấy hai người hiểu chuyện, dì Hạ cũng không nói nhiều. Ba người tách ra, ai còn việc gì đang dang dở thì quay về vị trí đó tiếp tục công việc.
Khương Nhược Vũ đang ở phòng ngủ thu dọn đồ đạc, không hề biết những người phía dưới nói cái gì. Nhưng cho dù biết, cô cũng không quan tâm, cùng lắm là nhắc khéo bọn họ một hai câu.
Cô chỉ thu thập vài vật dụng quan trọng, quần áo và những thứ khác cô đã thuê người đến đây dọn giúp cô. Vì vậy, lúc cô vĩnh viễn rời đi nơi này, ai cũng chưa phát hiện dị thường.
Hứa Hạc Hiên về nhà là khoảng 7h tối, khoảng thời gian này thường là lúc Khương Nhược Vũ dùng cơm ở phòng ăn.
"Thiếu phu nhân dùng cơm xong rồi sao?" Đi đến phòng ăn không thấy Khương Nhược Vũ đâu, Hứa Hạc Hiên liền hỏi quản gia.
"Thiếu gia, ngài nói thiếu phu nhân... Khương tiểu thư rời đi từ lúc chiều, đến bây giờ vẫn chưa quay về." Quản gia sững sờ vài giây mới đáp lời.
Khi Khương Nhược Vũ mới chuyển đến đây, Hứa Hạc Hiên không để người hầu trong biệt thự gọi cô là thiếu phu nhân, nên lúc hắn hỏi thiếu phu nhân, quản gia có chút chậm nhịp.
"Chưa về?" Hứa Hạc Hiên nhíu mày.
Hắn cảm thấy kỳ lạ, cũng cảm thấy bất an, nhưng quản gia không biết, hắn cũng không có gì để hỏi thêm.