Chương 3: Rời đi

"Tôi đã biết, chuyện còn lại tôi sẽ tự mình giải quyết. Nhiệm vụ của anh đến đây là hoàn thành." Khương Nhược Vũ hài lòng gật đầu.

"Khương tiểu thư, cô đã nghĩ ra giải pháp rồi sao?" Cố Hàn có chút tò mò.

"Lời khai trong lúc thôi miên không được tòa án tán thành, nhưng nếu đã làm ra chuyện không sáng rọi, ắt hẳn sẽ có tâm lý bất an, Vương Lệ Trầm càng là bất an lớn nhất của Hạ Tĩnh." Khương Nhược Vũ cũng không dấu diếm.

Chỉ cần chịu bỏ công sức đi kí©h thí©ɧ Vương Lệ Trầm, Hạ Tĩnh chắc chắn sẽ tự đưa mình vào thế bí.

"Anh giúp tôi kết thúc hợp đồng với Hứa tổng trước thời hạn đi." Khương Nhược Vũ bỏ phong bì vào túi xách, lúc sắp rời đi, cô lại ủy thác cho Cố Hàn một việc khác.

"Không phải còn nửa năm nữa sao?" Dưới tròng mắt kính, ánh mắt của Cố Hàn có rất nhỏ giao động.

"Chuyện tôi muốn, tôi đã làm xong rồi." Ngữ điệu của cô bằng phẳng, không có hào hứng, cũng không có chút lưu luyến, tiếc nuối gì khi rời đi.

"Tôi sẽ hoàn thành yêu cầu của Khương tiểu thư." Cố Hàn làm như lơ đãng cúi đầu, che dấu hưng phấn trong lòng, ngữ điệu như thường trả lời Khương Nhược Vũ.

"Vậy làm phiền anh." Khương Nhược Vũ theo lễ nghi khách sáo một tiếng.

Cô không ở lại quá lâu, trao đổi xong liền quay về Thiền viên.

Hứa Hạc Hiên vừa mới có công việc đột xuất nên phải đi ra ngoài. Bình thường, hầu như hắn bận ở công ty từ sáng đến tối, hôm nay là ngày hiếm hoi hắn ở nhà vào buổi sáng.

Gặp xong Cố Hàn, cũng đã đến giờ cơm trưa. Khương Nhược Vũ dùng bữa một mình, thông giong ưu nhã. Vừa nhìn liền biết cô rất quen với những bữa cơm đơn độc như thế này.

Ăn xong cơm trưa, Khương Nhược Vũ không lập tức lên lầu mà ngồi ở bàn ăn, chuyên tâm viết thực đơn.

Qua gần nửa giờ đồng hồ cô mới dừng lại, gọi người hầu bếp đến căn dặn.

"Dì Hạ, đây là thực đơn tôi chuẩn bị riêng cho Hứa tổng, còn có một số lưu ý, sau này dì cứ dựa theo đây mà làm." Khương Ngược Vũ đưa xấp giấy qua cho đối phương.

Dì đầu bếp nhìn Khương Nhược Vũ, không quá để tâm đến thực đơn nhưng vẫn tôn trọng gật đầu.

"Vâng! Nhưng nếu tôi làm theo thực đơn này, thiếu gia không thích thì tôi cũng không dễ dàng..." Dì đầu bếp chần chừ nói.

"Dì yên tâm, chuyện này là ý của Hứa lão gia, nếu dì khó xử, Hứa lão gia sẽ giúp dì giải quyết." Khương Nhược Vũ trả lời chắc chắn.

Dù Hứa Hạc Hiên thích phản nghịch ý tứ của Hứa lão gia, nhưng cũng không đến mức chỉ vì một miếng ăn liền xé rách mặt.

"Vâng, tôi đã hiểu." Dì Hạ cũng không nói gì thêm, thuận theo Khương Nhược Vũ mà làm.

"Sức khỏe của Hứa tổng không phù hợp với khẩu vị nặng. Trong thực đơn, tất cả đều là món nhạt, nên nếu Hứa tổng không thích những món ăn ghi trên, thỉnh thoảng dì có thể làm một số món ăn cay mặn. Khi nêm gia vị nên thường xuyên dùng gừng, gừng có thể làm món ăn ít nhạt, đồng thời cũng tốt cho cơ thể. Đối với chuyện uống canh thuốc, Hứa tổng cũng không còn bài xích, mỗi ngày dì nhớ nấu cho Hứa tổng uống. Cho dù Hứa tổng có về muộn dì cũng phải chuẩn bị canh, cũng đừng để quá nguội... Còn nữa, trời chuyển lạnh thì dì nhớ nấu những món ăn nóng, trong canh cũng bỏ nhiều gối hạc hơn một chút. Mà cà phê, nếu Hứa tổng muốn uống dì cũng đừng pha, đổi thành trà Sứ Dương là được." Khương Nhược Vũ từng câu từng chữ căn dặn rõ ràng.

"Tôi đã biết, Khương tiểu thư." Dì Hạ kính cẩn gật đầu.

"Không còn việc gì nữa, mọi người về chỗ của mình tiếp tục công việc đi. Nhớ làm việc cẩn thận." Khương Nhược Vũ thuận miệng nhắc nhở một câu liền lên phòng.

Người hầu trong phòng bếp nhìn bóng dáng thiếu nữ biến mất ở khúc ngoặc, châu đầu ghé tai xì xào to nhỏ.