Chương 2: Âm mưu gϊếŧ người

Khương Nhược Vũ lại rủ mắt, an tĩnh xem hợp đồng.

Hứa Hạc Hiên mang theo kín đáo lại khó có khi xuất hiện trạng thái thấp thỏm quan sát cô.

Nhìn vào người đối diện, cô mỹ lệ như bức tranh mẫu đơn đầy sắc màu chói lóa, lại dịu dàng trầm tĩnh như bức thủy mặc sầu lắng. Chỉ cần nhìn thấy cô, hắn lại có cảm giác năm tháng tĩnh hảo. Cảm giác nhẹ nhàng dễ chịu làm hắn mê luyến... Chỉ là hắn lại cảm thấy bức tranh trước mặt quá mức đơn điệu, còn thiếu một chút sinh động.

Sinh động đó... chính là chút động tâm của cô đối với hắn?

Hắn tham lam cảm giác được đáp trả cảm tình.

Nhưng EQ của cô quá thấp, giống như bị IQ của cô ăn mòn vậy! Nếu như EQ của cô được như IQ thì...

Cũng không biết như thế nào, nếu cô biết hắn thích cô thì sẽ phản ứng ra sao?

Chấp nhận hay xa cách hắn?

Hắn không rõ, nhưng may mắn, hắn cùng cô, còn nhiều thời gian!

Bầu không khí cứ như vậy tĩnh lặng, từng giây từng phút trôi qua đến khi người hầu lần nữa xuất hiện nhắc nhở.

"Thiếu gia, Khương tiểu thư, bữa sáng đã chuẩn bị, thiếu gia với tiểu thư..." Người hầu dừng lại giữa chừng, không nói nữa.

"Buổi sáng tôi có hẹn, không ăn ở biệt thự." Khương Nhược Vũ hiểu lời phía sau, cô tùy tiện tìm lý do.

Hứa Hạc Hiên biết cô có ý gì, cảm giác tội lỗi cùng tự trách lại cuồn cuộn dâng lên. Bản thân muốn chủ động mời cô cùng hắn dùng cơm, nhưng một lần nữa, Hứa Hạc Hiên nghẹn lại bởi tiếng chuông thông báo tin nhắn được gửi đến điện thoại của cô.

Khương Nhược Vũ liếc mắt qua màn hình, cầm điện thoại lên.

"Tôi có việc, đi trước." Cô nói với Hứa Hạc Hiên, nói xong liền đứng dậy.

Dù cô không lộ ra thần sắc khác thường, nhưng Hứa Hạc Hiên lại tinh tế cảm nhận được cảm xúc của cô có gợn sóng... giống như có chút gấp gáp.

Thường ngày cô luôn điềm đạm, nói thẳng ra chính là lạnh nhạt, là chuyện gì lại có thể làm trạng thái của cô giao động như vậy đâu?

Khương Nhược Vũ định xoay người rời đi, Hứa Hạc Hiên lại theo phản xạ đứng lên, kéo tay cô lại.

Mày liễu khẽ nhíu, Khương Nhược Vũ lộ ra ánh mắt khó hiểu trước hành vi đường đột của hắn.

Hứa Hạc Hiên muốn hỏi cô đi đâu, nhưng ngẫm lại thân phận của bản thân hiện tại, hắn không có tư cách tra xét việc làm của cô. Tính cách của cô càng không thích bị người khác truy xét chuyện riêng tư.

Biết rõ là hỏi không được gì, có khi còn làm cô hạ thấp chỉ số thiện cảm vốn dĩ không được bao nhiêu đối với mình. Hứa Hạc Hiên đành nuốt nghi vấn xuống cổ họng.

"Em đi đi, ra đường nhớ chú ý an toàn." Hắn buông tay cô ra, làm như không có việc gì, lịch thiệp quan tâm lại không quá thân mật.

Khương Nhược Vũ chưa từng phát hiện thái độ của Hứa Hạc Hiên đối với cô càng lúc càng kỳ quái.

"Được." Cô không quá để tâm gật đầu.

Hứa Hạc Hiên nhìn bóng lưng mảnh mai của cô biến mất khỏi tầm mắt, nặng nề thở dài.

Trước kia là hắn sai, có một chút hắc lịch sử không nên có, nên cô không thích hắn là điều đương nhiên. Nhưng hắn sẽ tốt lên, sẽ đối với cô thật tốt!

Hai người ngày ngày sống dưới một mái hiên, hắn tin tưởng bản thân có thể chậm rãi làm cô thích ứng, thích hắn, trở thành Hứa gia thiếu phu nhân thật sự, chứ không phải chỉ là danh nghĩa giả tạo.

Khánh sạn Phù Kim.

Trong phòng bố trí trang nhã, thiết kế không quá tráng lệ, nhưng trong điệu thấp lại lộ ra xa hoa.

Khương Nhược Vũ cùng một người nam nhân ngồi đối diện, hai bên nghiêm túc bàn giao công việc.

Nam nhân đeo kính gọng vàng, mắt ưng sắc sảo đại biểu cho kiểu người nhạy bén trong quan sát, tinh tế trong tác phong. Chỉ là hiện tại khí chất trên người hắn có phần thu liễm, nhìn qua dừng như chỉ đơn giản là một thanh niên trí thức bình thường.

Bối phận đối thoại của Khương Nhược Vũ với hắn là giữa người ủy thác cùng người nhận ủy thác.

"Luật sư Cố, chứng cứ mà anh nói đâu? Tôi muốn xem qua." Khương Nhược Vũ mở lời trước.

"Ở đây." Cố Hàn gật đầu.

Hắn đẩy một phong bì qua cho Khương Nhược Vũ.

Khương Nhược Vũ mở phong bì, lấy thứ bên trong ra xem, nhìn hình ảnh bên trên, thần sắc trở nên trầm tư.

Bên trong có một usb cùng một xấp ảnh chụp, ảnh chụp tất đều là ảnh một nam một nữ đi lại thân mật.

"Trong usb có lời nhận tội?" Cô nghiêm túc hỏi.

"Đúng vậy, lời nhận tội được ghi lại bên trong đủ để khẳng định cô ta đã âm mưu gϊếŧ người có chủ đích từ trước, chỉ là lời khai trong lúc bị thôi miên... Tuy bác sĩ tâm lý tôi thuê chỉ truy xét chuyện năm đó, muốn cô ta khai ra sự thật, không hề thực hiện hành vi mớm cung, cố tình hướng ý thức cô ta nhận định mình là kẻ gϊếŧ người... Nhưng nếu khởi kiện, cô ta có thể đổ lỗi cho bác sĩ tâm lý cùng chúng ta là cố tình vu hại. Điều tra án bằng phương pháp thôi miên, đúng sai khách quan rất khó phân định. Pháp luật một số nước thì công nhận chứng cứ từ phương pháp này, một số nước khác thì không chấp nhận, tòa án nước ta là trường hợp hai. Mà chuyện năm đó... vì hung thủ là người thân cận với nạn nhân, nên rất dễ dàng thực hiện hành vi gϊếŧ người của mình. Cách thức gϊếŧ người được dàn dựng đơn giản nhưng lại là một phương thức vừa gϊếŧ người vừa hủy thi diệt tích sạch sẽ, hiện tại muốn cô ta nhận tội, thật sự là rất khó." Cố Hàn trả lời mạch lạc rõ ràng, tác phong của luật sự chuyên nghiệp không sai vào đâu.