Mở miệng ra thì cứu người là chuyện nên làm, tình cảm bạn bè gì đó, tiềm thức lại lợi dụng ân cứu mạng bắt Hứa Hạc Hiên nghĩa vô phản cố duy trì tất cả việc làm của mình. Lúc Hứa Hạc Hiên không muốn giúp nữa thì lấy ân cứu mạng đó ra áp chế.
Nhưng cô ta không lẽ ngốc đến mức không biết Hứa Hạc Hiên đã trả đủ ân tình cho cô ta từ lâu lắm rồi. Nhiều lần ra tay giúp đỡ của Hứa Hạc Hiên đối với Vân Họa Y vượt xa ân cứu mạng kia nhiều. Giới giải trí, bề ngoài ngăn nắp lượng lệ, bên trong quy tắc ngầm dơ bẩn bất kham. Cô ta không có người chống lưng, Hàn Thiệu thân bất do kỷ không thể giúp cô ta, cô ta lại cướp đi Hàn Thiệu - vị hôn phu của Doãn Ninh Huỳnh. Doãn Ninh Huỳnh là tiểu thư lá ngọc cành vàng, tính cách ương ngạnh bị sủng hư, bị người khác cướp vị hôn phu sẽ nhẹ nhàng cho qua sao?
Nếu không phải Hứa Hạc Hiên che chở, Vân Họa Y đã bị Doãn Ninh Huỳnh chỉnh đến chết từ rất lâu rồi, mà chết có khi còn nhẹ nhàng. Trước khi chết bị người chà đạp, chết rồi bị người người thóa mạ mới là vấn đề!
Không cần nghi ngờ, nếu không có Hứa Hạc Hiên, Vân Họa Y sẽ phải tiếp thu những chuyện như vậy.
Cho dù Vân Họa Y ngây thơ tới mức không hiểu ra được Hứa Hạc Hiên đã cứu cô ta rất nhiều lần thì sự ngây thơ ấy cũng không che đậy được phẩm hạnh thấp kém của bản thân... Cầu giúp đỡ không được lại đi cắn ngược lại người mình xin giúp đỡ!
Lại nói tiếp, Vân Họa Y yêu Hàn Thiệu, mối tình của hai người từ đầu đến cuối Hứa Hạc Hiên không xen chân vào, có lẽ lúc ban đầu Hàn Thiệu sẽ hiểu lầm Vân Họa Y với Hứa Hạc Hiên như những người ngoài bàn tán. Nhưng rõ ràng về sau, Hàn Thiệu chắc chắn rõ ràng, nên Vân Hoạ Y cùng Hàn Thiệu đi đến kết cục u ám đó chỉ là do hai người trong cuộc.
Vân Họa Y tự chính mình yêu nhầm tra nam, lại đổ hết tội lỗi trên người Hứa Hạc Hiên, kéo Hứa Hạc Hiên chết đệm lưng.
Hứa Hạc Hiên không làm gì nồi cũng từ trên trời rơi xuống. Đúng thật là một chén gạo dưỡng ơn, một đấu gạo nuôi thù.
Bạch nhãn lang được như Vân Họa Y thật sự hiếm thấy!
Nếu Vân Họa Y là cực phẩm, vậy phải nói đến bạn trai cũng cực phẩm của cô. Thương trường như chiến trường, bản thân không có năng lực, lại nhờ nữ nhân của mình đi cầu tình, cầu tình không được, rơi vào ngõ cụt liền tức giận đánh đập người cùng chung chăn gối, hại chết chính hài tử của bản thân... Cô thật không ngờ, người từ nhỏ được chọn làm người thừa kế một đại gia tộc, chịu giáo dục ưu việt bồi dưỡng ra cũng có thể sa đọa đến mức đó.
Cô không có ác ý phiến diện nhưng Vân Họa Y cùng Hàn Thiệu, nhận định của cô đối với hai người họ là vô sỉ như nhau, trời sinh một đôi!
Người chết rồi không nên đào bới lại, nhưng nếu không đào bới lại thì không phải Hứa Hạc Hiên chết trong sỉ nhục? Mà kẻ đáng lẽ nên bị lên án ngược lại được người khác đồng tình?
"Khương tiểu thư, cô muốn phơi bày sự thật đây là hành động chính đáng, tôi sẽ giúp cô thực hiện. Nhưng việc để tang Hứa Hạc Hiên bù đắp lỗi lầm, trong mắt người ngoài, họ sẽ nghĩ cô là kẻ mang lòng tham, mưu đồ gia sản nhà họ Hứa." Cố Hàn cực lực khuyên nhủ Khương Nhược Vũ hồi tâm chuyển ý, những vấn đề có thể phản đối hành vi của cô, hắn đều đem ra nói.
Hứa lão gia chỉ còn một đứa cháu trai là Hứa Hạc Hiên, Hứa Hạc Hiên đã chết, khả năng cao "người vợ tào khang" được hưởng lợi ích rất lớn. Mà hôn nhân giữa Hứa Hạc Hiên cùng Khương Nhược Vũ cũng không phải là thật sự, nhưng Khương Nhược Vũ lại để tang, điều này càng làm những người khác cảm thấy cô có tâm tư bất chính.
Đối với mớ bòng bong của ba người kia, Cố Hàn không chút để tâm, chuyện hắn quan tâm chỉ có người trước mặt.
"Không phải từ lúc "gả" vào Hứa gia tôi đã bị xem là kẻ mang lòng tham rồi sao? Nhưng tôi có tham như bọn họ nói hay không, tự tôi biết là được. Với lại, nếu tương lai, một đồng của Hứa gia tôi cũng không lấy, những người kia sẽ biết, cái thanh danh không vẻ vang đó sớm muộn cũng sẽ biến mất thôi." Khương Nhược Vũ nói một cách nhẹ nhàng.
Dù không biến mất, cô cũng không quá để ý. Chỉ là một chút tiếng xấu, không thể ảnh hưởng được cô.
Danh lợi a... ai mà không truy cầu! Nhưng cô đã có rồi, cô không giàu như Hứa gia nhưng cuộc sống vật chất của cô vẫn rất thoải mái, không hề túng thiếu nên cô sẽ không vì gia sản đó mà dấn thân vào vũng nước đυ.c.
"Vì vậy, đó không phải là vấn đề, lời của luật sư Cố nói ra, có chút vô nghĩa." Khương Nhược Vũ nâng lên mi mắt, đôi con ngươi xinh đẹp bình đạm xem kỹ Cố Hàn.
"Nên Cố luật sư, ý tứ thật sự của anh từ đầu đến cuối là cái gì?... Anh thích tôi?" Khương Nhược Vũ do dự một lúc mới tìm được từ ngữ thích hợp diễn đạt suy đoán của bản thân.