Cố Hàn không trả lời, Khương Nhược Vũ cũng không cần câu trả lời của hắn.
"Hứa Hạc Hiên lúc còn sống không mấy để ý danh tiếng, nhưng mất đi tồn lại cái danh vì nữ nhân mà chết thì không mấy dễ nghe. Với lại, sự thật thì nên phơi bày trước ánh sáng. Vân Họa Y từng cứu Hứa Hạc Hiên nên hắn thường hay giúp đỡ cô ta là chuyện bình thường. Nhưng từ đó, Vân Họa Y lại có tâm lý cảm thấy bất cứ chuyện gì Hứa Hạc Hiên đều phải đứng về phía cô, đó mới là điều đương nhiên. Cầu Hứa Hạc Hiên nhường lại hợp đồng không thành, liền uy hϊếp, đập nồi dìm thuyền muốn cùng chết. Cố tình hại chết người có ơn với mình, hại thêm một người vô tội. Nhân phẩm cực phẩm này, đúng là hiếm thấy!" Lời lẽ của Khương Nhược Vũ giống như bênh vực Hứa Hạc Hiên, có thành kiến với Vân Họa Y nhưng âm điệu của cô vẫn nhẹ nhàng, nhanh chậm vừa phải, cách đánh giá của cô cũng vô cùng khách quan. Quan trọng nhất là ngữ khí nói chuyện này... không có dư thừa cảm xúc.
Không mấy đồng tình, không có tức giận, càng không tồn tại ghen ghét.
Khương Nhược Vũ chính là như vậy. Nói dễ nghe là một người hiểu đạo lý, nói khó nghe thì là một cái đầu gỗ không thấu hiểu tình cảm, cảm tình lương bạc, thậm chí có thể nói là tàn nhẫn.
Cô nhìn qua vô cùng ôn hòa nhưng thật chất lại là kiểu người độc đoán, có rất nhiều quy tắc. Lời cô đã hứa cô sẽ thực hiện, không có nhiều lòng bác ái nhưng thái độ đối xử với người khác khá tốt. Ai đối tốt với cô, cô sẽ đền đáp. Đối với cô không tốt, cô cũng sẽ không nhiệt tình chạy tới mặt nóng dán mông lạnh.
Là một người sống có lý lẽ là chuyện tốt, chỉ là càng quá hiểu đạo lý, sẽ không hiểu tình cảm. Bởi lẽ người hiểu đạo lý, là người sống theo lý trí, người hiểu tình cảm là người sống theo cảm tính, giống như một người rất giỏi toán sẽ dốt văn và ngược lại. Đương nhiên, sẽ có người có thể dung nhập hài hòa cả hai, nhưng mà Khương Nhược Vũ là đối tượng có xu hướng "lệch môn" rất nặng.
Cô cảm tình lạnh nhạt nhưng nói cô hoàn toàn vô tình thì không đúng. Cô có tình nhưng ở phương diện tâm lý tình cảm cô lại đặc biệt ngốc, cũng rất ít khi có hứng thú tình cảm với thứ gì.
Cách nhìn nhận của Khương Nhược Vũ trong mớ lung tung rối loạn giữa cô, Hứa Hạc Hiên, Vân Họa Y cùng Hàn Thiệu đó là ai cũng sai, chỉ là mỗi người sai ở những mức độ khác nhau, hành vi sai trái còn có thể chấp nhận và không có khả năng cứu chữa.
Hứa Hạc Hiên nhân nhượng Vân Hoạ Y nhiều lần làm Vân Hoạ Y xem đó là điều đương nhiên, đó là Hứa Hạc Hiên sai nhưng lỗi lầm của hắn không lớn, bởi vì hắn nhân nhượng Vân Hoạ Vũ là vì trả ân cứu mạng.
Mà Hứa Hạc Hiên là con đường duy nhất để cô trả ơn, cô không thích thiếu người khác, ân đền nghĩa trả là đạo lý ở đời. Lúc ban đầu, con người của hắn cũng làm cho cô có ít ỏi cảm giác muốn thân cận, đồng thời không muốn mẹ mình khó xử, cô mới đồng ý hôn sự giữa hai bên. Nhưng cô lại hóa khéo thành vụn, nếu như cô khuyên được Hứa Hạc Hiên giúp Vân Họa Y lần này hoặc cũng có thể là mãnh mẽ đề phòng Vân Họa Y thì có khi mọi chuyện sẽ tốt hơn.
Cô không hiểu tại sao Hứa Hạc Hiên lại nửa đường đổi ý không giúp Vân Họa Y, nhưng trực giác cảm tính lại nói cho cô, chuyện này có liên quan đến sự rời đi của cô. Cái chết của Hứa Hạc Hiên, cô cũng có phần nào xúc tác.
Trên lý luận thực tế, khả năng cao nếu Hứa Hạc Hiên giúp Vân Họa Y lần này, thì vẫn còn những lần sau, bởi vốn dĩ cái thái độ tự cho là đúng, lòng tham không đáy đã ăn sâu vào cốt tủy của Vân Họa Y. Nhưng đó là chuyện giả định, còn sự tình hiện tại đã thành ra thế này, cô không thể trốn tránh trách nhiệm.
Nói tới Vân Họa Y, Khương Nhược Vũ lại cảm thấy cô ta là người có nhân phẩm cực phẩm nhất mà cô từng thấy. Cô không nói mình cao thượng, bác ái nhưng kiểu khẩu phật tâm xà như Vân Họa Y thật sự làm cô ghê tởm!