Chương 14: Hứa Hạc Hiên là giới hạn của cô

Trời cuối thu, đã vào đông, những cơn mưa dai dẳng đầu mùa nối đuôi nhau đổ xuống... Mưa rơi tầm tã, hạt mưa nặng nề!

Trong đêm tối, ở nhà cổ Hứa gia, người đi kẻ lại phá lệ đông đúc, bầu không khí lại không có náo nhiệt, chỉ có muôn vàn áp lực.

Ở một góc nào đó, Khương Nhược Vũ một thân đồ đen, trán buộc tang trắng. Dường như cô đã hết phận sự, không ai chú ý đến cô, chỉ trừ Cố Hàn.

"Khương tiểu thư, cô cần gì phải để tang cho Hứa tổng?" Cố Hàn dùng thái độ bất mãn đặt ra nghi vấn.

"Đây là chuyện tôi nên làm." Thanh tuyến của Khương Nhược Vũ mang theo nhè nhẹ trầm khàn do thiếu nước, tinh thần cũng có chút suy bại.

"Cô không phải là vợ của Hứa tổng, không phải là người Hứa gia. Hứa lão gia lên cơn đột quỵ, cô giúp ông ấy xử lý tang sự đã là nghĩa tình lắm rồi. Dù sau Hứa tổng cũng đã chết rồi, cô cần gì dằng dặc bản thân như vậy?... Khương Nhược Vũ, cô giày vò bản thân, Hứa Hạc Hiên cũng không sống lại đâu!" Cố Hàn hiếm khi tức giận lớn tiếng, thậm chí dưới đáy mắt còn áp lực phẫn nộ.

Nhưng dù vậy, Khương Nhược Vũ một chút cũng không bị ảnh hưởng. Cô vẫn trầm lặng, lặng yên đến mức làm người nhìn cảm thấy đau lòng.

"Không phải gϊếŧ người, người bị gϊếŧ không thể sống lại nhưng kẻ sát nhân vẫn phải ở tù, thậm chí là tử hình để bù đắp cho sai lầm của mình sao?" Cô có chính lý lẽ riêng của mình.

"Nhưng mà cô không có sai, cô không phải là kẻ gϊếŧ người!" Cố Hàn gầm từng chữ, hắn muốn lay tỉnh người đang chìm vào tự trách trước mặt.

Nhưng mà người như Khương Nhược Vũ, một khi cô đã nhận định cái gì, tên lửa có kéo cô đi cũng không thể kéo được suy nghĩ của cô đi hướng khác.

"Làm sao không có, không trực tiếp nhưng đương nhiên có phần gián tiếp, nếu tôi không có lắm chuyện, không biến khéo thành vụn thì hiện tại... Hứa Hạc Hiên đâu nằm ở quan tài lạnh lẽo?" Khương Nhược Vũ nhìn ra màn đêm dày đặc những hạt mưa trắng xoá, ánh mắt xa xăm.

Thật sự thì cái chết của Hứa Hạc Hiên không có liên quan gì đến cô, logic chính là như vậy nhưng trực giác lại bách bảo cho cô, cô có phần trách nhiệm trong cái chết của hắn. Cho dù cô không phải thủ phạm dẫn đến cái chết của Hứa Hạc Hiên đi nữa thì cô cũng thiếu hắn. Cô muốn hắn có thể sống tốt hơn, nhưng cô lại vô dụng để hắn chết trẻ.

"Tất cả là do bọn họ u mê, do Vân Họa Y ích kỷ, nếu không có cô, có khi mọi chuyện còn tồi tệ hơn." Hai tay Cố Hàn nắm chặt nhưng vẫn không kìm nén được run rẩy vì tức giận.

Để tang a, cô không thích tên kia, không phải vợ chồng thật sự, lại vì hắn để tang bảy năm. Thanh xuân của một người con gái có mấy cái bảy năm chứ?

"Nhưng không có tôi kết cục cũng có thể sẽ tốt hơn." Chuyện dự đoán, ai đâu biết được tốt xấu.

Khương Nhược Vũ nhắm mắt lại, hành động này là thói quen của cô.

Đáy mắt không còn ảnh ngược của bất cứ đồ vật gì, tâm trạng của cô sẽ dễ dàng bằng phẳng lại.

"Dù nói như thế nào tôi cũng không thể phủ nhận trách nhiệm của mình, Vân Họa Y cũng là như vậy." Khương Nhược Vũ khách quan kết luận.

"Khương tiểu thư, cô muốn làm gì? Vân Họa Y cũng đã chết rồi." Cố Hàn mơ hồ đoán được Khương Nhược Vũ có việc muốn làm. Nhưng phong cách làm việc thường ngày của cô quá ôn hòa, nên hắn cũng không đoán được, đối với một người đã chết, cô còn muốn làm những gì.

"Vật chết xem như xong, người chết để lại danh. Không phải trên mạng xã hội đang huyên náo việc nữ minh tinh Vân Họa Y hồng nhan bạc phận, vì khúc mắc tranh chấp giữa hai thiếu gia hào môn mà bị tai ương sao? Hình như có rất nhiều người đồng tình thương tiếc cho cô ta, đối với người bị hại như Hứa Hạc Hiên lại buông lời sỉ nhục nháo báng phải không?" Trong giọng điệu của cô tồn tại một ít nghiền ngẫm.

Dù Vân Họa Y đã chết, lời đồn có hại cho Hứa Hạc Hiên là do những họ hàng cực phẩm của hắn tuyên truyền để từ cái chết "đáng giá" của hắn có được món lợi lớn nhất. Nhưng nếu Vân Họa Y đã làm sai thì phải chịu đúng hình phạt, cho dù là đã chết. Cô cũng sẽ không để những người họ hàng cực phẩm kia vì lợi ích bản thân, đạp lên cái chết của Hứa Hạc Hiên.

Bọn họ muốn tranh giành tài sản Hứa gia như thế nào cô cũng mặc kệ, nhưng Hứa Hạc Hiên là giới hạn cô nhất định phải bảo vệ.