Chương 13: Chết

"Vân tiểu thư, cô điên rồi!" Lý Nguyên đứng ra chắn trước mặt Hứa Hạc Hiên, ngăn lại Vân Họa Y đang muốn nhào lên.

Đây là lần đầu tiên hắn thấy có người lấy loại thái độ xem tử thù đi cầu người khác giúp đỡ.

Thật phục!

"Giúp Hàn Thiệu thoát khỏi lao tù, sau đó lại giúp hắn khôi phục lại địa vị ở Hàn thị, giúp cô gả vào Hàn gia?" Hứa Hạc Hiên chế giễu.

Vân Họa Y thừa sức nhận ra sự trào phúng trong lời của Hứa Hạc Hiên, cũng cảm thấy bản thân vô cùng nan kham, nhưng đã đến bước đường cùng, cô không còn khả năng giữ lại "cái tôi" của mình. Cắn chặt răng, lớn tiếng nói "phải".

"Vân tiểu thư, tôi không có trách nhiệm giúp cô." Thân phận bị bỏ rơi của hắn còn rất đáng thương đây này, hôn nhân của hắn hiện đang đứng ở bên bờ vực. Hắn làm sao có sức lực đi lo cho người khác, đi làm nguyệt lão?

"Hứa Hạc Hiên, anh mà không giúp tôi, tôi sẽ chết tại đây cho anh xem!" Vân Họa Y đập nồi dìm thuyền, cao giọng đe dọa.

"Đe dọa tôi cũng vô dụng." Cảm xúc của Hứa Hạc Hiên không có một chút trập trùng.

"Nếu đã vậy..." Vân Hoạ Y nỉ non, như tuyệt vọng rồi lại nở nụ cười quỷ dị.

Ánh mắt của Hứa Hạc Hiên dò xét trên người Vân Họa Y, đồng tử co rụt lại.

"Lý Nguyên!" Hứa Hạc Hiên vừa hô lớn tên Lý Nguyên, Lý Nguyên cũng phản ứng ngay.

Vì đứng trước mặt Vân Họa Y nên hắn động thủ dễ dàng hơn Hứa Hạc Hiên. Dẫu vậy, tốc độ của hắn vẫn không kịp. Bom nổ mà Vân Họa Y mang theo bên người vẫn bị kích hoạt.

Ánh lửa vàng rực, tiếng nổ ầm vang làm vô số người chú ý, người trong công ty ồ ạt chạy ra xem. Nhìn cảnh tượng hoang tàn như trên phim điện ảnh, có người sợ đến mức ngất ngang, những người còn lý trí thì vừa gọi báo cảnh sát, vừa gọi cho cứu thương.

Hứa Hạc Hiên khó nhọc mở mắt, thần trí của hắn vẫn còn chút thanh minh nhưng cả người dừng như đã không còn sinh cơ.

Hắn tự biết, lần mở mắt này của bản thân là lần vùng vẫy cuối cùng trước khi chết. Bom phát nổ ở khoảng cách quá gần, hắn không có khả năng thoát khỏi tay thần chết.

Hiện tại hắn không có sức lực để oán hận, hắn chỉ còn chút ý thức niệm tưởng về những ngày bình yên ngắn ngủi của trước kia.

Vận mệnh đối với hắn thật sự rất tàn nhẫn, dừng như hắn chưa từng được hạnh phúc thật sự một ngày nào cả.

Hứa Hạc Hiên muốn cười khổ, nhưng hiện tại chỉ nhếch khóe môi thôi đối với hắn cũng là một thách thức.

Đúng lúc này, cửa phòng bệnh mở ra.

Khương Nhược Vũ mặc một thân váy lam đơn điệu bước vào.

Cô nhìn nam nhân vốn dĩ tuấn mỹ quý khí lại bị lửa nhiệt hủy hoại trở thành bộ dạng kinh dị đáng sợ, không ra dáng hình. Cô không có sợ hãi, nhìn thấy Hứa Hạc Hiên tỉnh lại cũng không kích động gọi bác sĩ, chỉ trầm mặc.

Kết quả bệnh án hai ngày nay của Hứa Hạc Hiên cho thấy hắn không có khả năng cứu trị.

Hứa Hạc Hiên kích động nhìn Khương Nhược Vũ, ngón tay kịch liệt động đậy.

Hắn muốn nói hắn rất nhớ cô. Hắn muốn nói, nếu còn có cơ hội, hắn sẽ làm cô thích hắn.

Nếu có thể bắt đầu một lần nữa, hắn sẽ trân trọng từng phút giây, tuyệt đối không buông tay, hắn cũng sẽ không bao giờ cho cô có cơ hội rời bỏ hắn.

Chỉ là hiện thực, không có chữ "nếu".

Khương Nhược Vũ dừng như cảm nhận được cảm xúc giao động kịch liệt của Hứa Hạc Hiên. Cô tiến thêm một bước, hai ngón tay thon dài mảnh khảnh nắm lấy cổ tay áo bệnh phục của Hứa Hạc Hiên, nắm thật chặt.

"Xin lỗi!" Âm lượng nói ra hai từ xin lỗi của cô rất thấp, âm điệu trầm buồn kèm theo vô vàn tự trách.

Một người luôn trầm lặng, vạn năm một sắc thái lại khó có khi lộ ra day dứt khổ sở.

Hứa Hạc Hiên dùng hết sức lực còn lại, trở tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô.

"Nhược... Vũ..." Hắn muốn nói, cô chưa từng có lỗi.

Nếu có thể, hắn mong có thể cùng cô một đời. Còn nếu không thể... hắn muốn cô sống tốt, đừng vì một người như hắn mà bận lòng.

Kiểu người như cô, luôn cô độc một mình, không có người tâm sự, lỡ như ưu phiền, chẳng phải sẽ rất khó giải toả sao?

Khương Nhược Vũ cảm nhận được bàn tay thô ráp đang nắm lấy tay mình chậm rãi buông lỏng.

"Hứa Hạc Hiên!" Cô há miệng, hồi lâu mới gọi ra tên người đã ly thế trước mặt.

Đáy mắt của cô đượm một tầng sương mù, đồng tử ngây dại, trong phút chốc giống như chết lặng.