"Cô đến đây làm gì?" Ngữ điệu của Hứa Hạc Hiên lạnh nhạt xa cách, không chút độ ấm.
Diện mạo của Vân Hoạ Y thuộc hàng thanh tú, hiện tại sắc mặt nhợt nhạt, đôi con ngươi đỏ hồng, ánh mắt u buồn, hàng mi lệ đẫm. Thân hình lại mong manh trong gió, thanh âm mỏng nhẹ dễ làm người tâm sinh thương tiếc.
"Hạc Hiên... tại sao anh không giúp em?" Vân Hoạ Y nức nở, dừng như đau khổ đến mức nói không thành lời.
"Cô đến đây là muốn hỏi vì sao tôi không giúp cô?... Không phải lần trước tôi đã nói rõ ràng rồi sao, không vì sao cả. Còn nếu vẫn muốn cầu xin tôi giúp cô, thì cô từ bỏ đi." Hứa Hạc Hiên trước nay chưa từng đối với ai sinh lòng thương tiếc, đặc biệt là Vân Họa Y, hiện tại hắn tránh còn không kịp.
"Tại sao chứ, tại sao anh có thể vô tâm như vậy? Anh có biết vì anh trơ mắt đứng nhìn mà tôi đã chịu những giày vò gì không? Hàn Thiệu phải vào tù, tôi phải mất con! Tôi thành ra nông nỗi như hiện tại tất cả là vì anh, sao anh có thể nói như vậy?" Vân Họa Y lớn tiếng gào rống.
Vốn dĩ cô muốn đến đây cầu xin sự giúp đỡ từ Hứa Hạc Hiên, nhưng câu đầu tiên đã bị hắn lạnh lùng phủ quyết, cô liền kiềm chế không được, phẫn hận chất vấn.
Lý Nguyên đứng bên cạnh nhìn, âm thầm lắc đầu.
Hắn không ngờ, một người có thể tha hóa nhanh như vậy? Một khi tha hóa lại kinh tởm đến nhường này!
Vân Họa Y thích Hàn Thiệu, Hàn Thiệu cũng thích Vân Họa Y. Hắn vì Vân Họa Y trở mặt với gia đình, trở mặt với Doãn gia - gia tộc cùng Hàn gia hợp tác trên thương trường nhiều năm, cũng là hậu trường của Doãn tiểu thư - người được đính hôn với hắn từ sớm.
Hàn Thiệu vì tình tự làm lung lay vị trí người thừa kế của bản thân. Đã từng là thiên chi kiêu tử, ngậm thìa vàng lớn lên, hắn sợ hãi cảnh nghèo hèn, bảo Vân Họa Y cầu xin Hứa tổng giúp hắn bắt được hợp đồng sắp tới, cứu vớt vị trí người thừa kế của mình.
Tuần trước Vân Họa Y đã đến tìm Hứa tổng một lần, Hứa tổng đã cự tuyệt. Hàn Thiệu thấy Vân Họa Y thất bại quay về, cảm thấy bản thân vì Vân Họa Y đánh đổi quá nhiều, Vân Họa Y lại chẳng giúp ích được gì, trong lúc tức giận giằng co làm cô sảy thai.
Vân Họa Y bị sảy thai, danh tiếng minh tinh cũng bị thóa mạ do cô ta chọc quá nhiều người ghét, người ghét cô thừa nước đυ.c thả câu.
Tổng kết lên, Vân Họa Y đi đến kết cục hôm nay chính là tự làm tự chịu. Nhưng xem thái độ cùng lời nói của cô, làm giống như Hứa tổng là tra nam hại cả cuộc đời cô vậy!
Đúng là một nắm gạo dưỡng ơn, một đấu gạo nuôi thù. Hứa tổng đã giúp Vân Họa Y quá nhiều chuyện nên Vân Họa Y dưỡng thành thói "tằm gửi". Lúc cô gặp khó khăn, Hứa tổng giúp cô, thì cô vui vẻ tiếp nhận, lúc không giúp cô thì lại nói Hứa tổng sai. Nhưng vốn dĩ, Hứa tổng không có nghĩa vụ gì phải che chở cho cô cả.
"Hàn Thiệu vào tù là do tự hắn làm ăn phi pháp, hành hung thai phụ. Cô mất con là vì Hàn Thiệu hành hung. Đứa trẻ đó không phải con của tôi, từ trước đến nay tôi cũng chưa từng có gian tình với cô, mối quan hệ của cô và hắn rạn nứt, đi đến tình trạng hiện tại không liên quan gì đến tôi cả. Còn nữa, chuyện lần này, tôi chưa từng đồng ý giúp cô, nên cô không có tư cách gì chất vấn tôi." Hứa Hạc Hiên hiếm khi nhiều lời.
Hắn muốn nói cho Vân Họa Y hiểu rõ ràng, tránh để phiền phức về sau.
Trước mặt Nhược Vũ, hắn nói mình sẽ nhường hợp đồng sắp tới cho Hàn thị vì Vân Họa Y, nhưng thực tế hắn đã trước một bước cắt đứt quan hệ với Vân Họa Y. Vân Họa Y cứu hắn một mạng, hắn cứu mẹ cô một mạng, giúp cô xuôi gió xuôi nước thực hiện ước mơ, có chỗ đứng trong giới giải trí. Hắn đã sớm trả ơn đủ rồi, không còn nợ nần gì với Vân Họa Y. Hôm đó hắn nói dối Nhược Vũ là vì hắn muốn xem phản ứng của Nhược Vũ như thế nào mà thôi!